Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tiếng Còi Trong Đêm

Câu chuyện kể về Phạm Thị Thu, một nữ thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông và hỗ trợ cứu thương trong thời kỳ chiến tranh. Một chiếc còi nhỏ đã theo bà suốt những năm tháng gian khổ, trở thành tín hiệu gọi đồng đội trong những đêm bom đạn. Sau chiến tranh, tiếng còi ấy trở thành kỷ vật nhắc bà nhớ về những người bạn đã hy sinh.

Đồng Tháp12/08/2026Xã Hữu Khuông (Đoàn xã Hữu Khuông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi tên là Phạm Thị Thu.

Năm tôi hai mươi mốt tuổi, tôi gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Tôi được phân công làm nhiệm vụ tại một tuyến đường thường xuyên bị máy bay đánh phá.

Công việc của chúng tôi là sửa đường, san lấp hố bom và hỗ trợ đưa người bị thương đến nơi an toàn.

Trước ngày lên đường, cha đưa cho tôi một chiếc còi nhỏ.

Cha nói:

“Con giữ lấy. Khi gặp nguy hiểm, hãy dùng nó gọi đồng đội.”

Tôi cất chiếc còi vào túi áo.

Nó đã theo tôi trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Trong đội có một người bạn tên Lê Thị Vân. Vân nhỏ hơn tôi một tuổi, nhanh nhẹn và rất dũng cảm.

Mỗi khi có tiếng máy bay, chúng tôi thường chạy nhanh đến những vị trí cần sửa chữa.

Có những đêm bom rơi liên tục.

Đường bị phá tan.

Chúng tôi lại lao ra san lấp.

Một đêm nọ, sau một trận bom lớn, tôi nghe tiếng kêu cứu từ phía bên kia con đường.

Tôi lấy chiếc còi ra thổi.

“Tuýt! Tuýt!”

Các đồng đội lập tức chạy đến.

Chúng tôi phát hiện một chiếc xe bị lật và có người bị thương bên trong.

Vân không chần chừ, chạy đến giúp đưa người bị thương ra ngoài.

Tôi đứng bên ngoài liên tục thổi còi để những người khác biết vị trí của chúng tôi.

Sau một lúc, người bị thương được đưa ra an toàn.

Nhưng Vân không kịp chạy khỏi khu vực nguy hiểm khi một tiếng nổ khác vang lên.

Cô hy sinh.

Tôi đứng lặng bên cạnh người bạn.

Chiếc còi vẫn nằm trong tay tôi.

Đêm ấy, tôi không thể ngủ.

Tôi nhớ đến những ngày chúng tôi cùng nhau làm đường, cùng chia nhau từng ngụm nước và nói về cuộc sống sau chiến tranh.

Vân từng nói:

“Sau này hòa bình, tôi sẽ về quê mở một cửa hàng nhỏ.”

Cô đã không thực hiện được ước mơ ấy.

Những năm sau đó, tôi vẫn tiếp tục nhiệm vụ.

Mỗi khi có nguy hiểm, tiếng còi lại vang lên.

Nó trở thành tín hiệu quen thuộc của cả đội.

Rồi chiến tranh kết thúc.

Tôi trở về quê.

Tôi lập gia đình và có con. Cuộc sống dần trở lại bình thường.

Nhưng chiếc còi nhỏ vẫn nằm trong chiếc hộp gỗ.

Nhiều năm sau, tôi có dịp trở lại nơi ngày xưa mình từng làm nhiệm vụ.

Con đường năm ấy giờ đã trở thành một con đường rộng và sạch đẹp. Xe cộ đi lại đông đúc, trẻ em đến trường mỗi ngày.

Tôi đứng bên đường và lấy chiếc còi ra.

Tôi không thổi.

Tôi chỉ nắm nó thật chặt trong tay.

Tôi nghĩ đến Vân và những người đồng đội năm xưa.

Chúng tôi từng đứng ở nơi này khi tuổi đời chỉ mới đôi mươi.

Chúng tôi đã sợ hãi, đã khóc, nhưng vẫn bước tiếp.

Tôi hiểu rằng mình may mắn hơn nhiều người vì đã được trở về.

Vì thế, tôi luôn kể câu chuyện của Vân cho con cháu và những người trẻ mà tôi gặp.

Tôi muốn họ biết rằng những con đường bình yên hôm nay đã từng được bảo vệ bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của rất nhiều người.

Tôi đặt chiếc còi trở lại chiếc hộp.

Tiếng còi đã im lặng từ lâu, nhưng trong ký ức của tôi, nó vẫn vang lên như lời gọi của tuổi trẻ và tình đồng đội giữa những năm tháng Hoa Lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn