Tiếng Còi Trong Sương Và Bức Thư Chưa Kịp Gửi
Mùa hè năm 1968, ngã ba Đồng Lộc trở thành "túi bom" của miền Bắc. Đất đá bị xới đi xới lại đến mức không một ngọn cỏ nào mọc nổi. Đơn vị TNXP của tôi gồm những cô gái tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi, nhiệm vụ là san lấp hố bom ngay sau khi máy bay vừa dứt tiếng gầm rú để xe chi viện vào Nam kịp giờ chuyển bánh.
Trong tiểu đội, tôi thân nhất với Lan. Lan có một giọng hát rất hay và một tình yêu đẹp với anh bộ đội tên Hùng đang chiến đấu ở Quảng Trị. Đêm đêm, dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù trong hầm, Lan thường nắn nót viết thư cho anh. Cô ấy nói với tôi: "Hà ơi, khi nào hòa bình, mình sẽ mời cậu về quê dự đám cưới. Lúc đó, mình sẽ mặc áo dài thật đẹp, không phải bộ đồ lấm lem bùn đất và thuốc súng này đâu."
Một buổi chiều sương mù bao phủ dày đặc, địch bất ngờ dội bom tọa độ. Tiếng còi báo động vang lên xé lòng. Theo quy định, một người phải đứng trên đỉnh đồi cao nhất để quan sát hướng bom rơi và thổi còi ra hiệu cho đồng đội dưới hố bom kịp ẩn nấp. Lan xung phong đảm nhận nhiệm vụ đó. Giữa làn khói bom mù mịt, bóng Lan nhỏ bé hiện lên trên đỉnh đồi, tiếng còi của cô ấy dõng dạc, dứt khoát: Tít... tít... tít... báo hiệu bom nổ chậm.
Nhờ tiếng còi ấy, cả tiểu đội tôi đã kịp nằm rạp xuống giao thông hào. Nhưng rồi một quả bom thứ hai rơi đúng vào vị trí Lan đang đứng. Tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển cả đất trời. Khi khói bụi tan đi, chúng tôi chạy lên đồi, tiếng còi đã tắt lịm. Lan nằm đó, gương mặt vẫn còn vương chút khói xám nhưng bình thản như đang ngủ. Trong túi áo ngực của cô ấy, bức thư gửi cho anh Hùng vẫn còn viết dở, nét mực nhòe đi vì máu: "Anh à, ở đây bom đạn nhiều lắm, nhưng em không sợ, vì em biết mỗi mét đường em san lấp sẽ đưa anh về gần em hơn..."
Lan đã ra đi khi bức thư chưa kịp gửi, và lời hứa về chiếc áo dài ngày cưới mãi mãi nằm lại ở ngã ba Đồng Lộc. Nhưng tiếng còi trong sương ấy đã trở thành một biểu tượng của sự bất tử. Mỗi khi đứng trước đài tưởng niệm, tôi như vẫn nghe thấy tiếng Lan hát, vẫn thấy những cô gái TNXP trẻ trung, yêu đời, đã lấy máu xương mình để nối liền huyết mạch giao thông của Tổ quốc.



