Mẹ Việt Nam Anh hùng

Tiếng cối xay thuốc trong đêm tăm tối

Cần Thơ12/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bên cạnh việc phụ giúp chồng quản lý hiệu buôn, bà Lê Thị Ngự còn cùng cụ Nguyễn An Khương mở một tiệm thuốc Nam ngay tại gia đình. Bà là người trực tiếp đi thu mua các loại thảo dược, tự tay sao tẩm, cắt thuốc và bốc thuốc cho người dân lao động nghèo ở Sài Gòn — Gia Định lúc bấy giờ.

Tiệm thuốc của bà không đặt nặng vấn đề lợi nhuận. Người có tiền thì trả, người nghèo khổ, phu xe, thợ thuyền thì bà tặng không, có khi còn cho thêm tiền tàu xe về quê.

Một đêm mưa gió, lính mật thám Pháp lùng sục ráo riết ngoài phố vì nghi ngờ có cán bộ cách mạng cải trang làm người bệnh đến trốn trong tiệm thuốc. Giữa tiếng giày đinh rầm rập ngoài ngõ, bên trong nhà, bà Ngự vẫn bình tĩnh ngồi bên chiếc cối đá, đều đặn giã thuốc, tiếng cối kêu "lộc cộc" giữ nhịp cho căn nhà.

Khi tên cai đội Pháp xông vào, bà ngước lên nhìn thẳng vào hắn, ôn tồn nói:
— Đêm hôm khuya khoắt, tôi chỉ là người đàn bà làm nghề bốc thuốc cứu người, đang tranh thủ sao thuốc cho kịp sáng mai giao cho bệnh nhân. Ở đây không có ai ngoài tôi và những thang thuốc này cả.

Sự điềm tĩnh, thánh thiện và uy tín cứu người của bà đã khiến đám lính Tây không dám làm càn, đành phải rút lui. Tiệm thuốc ấy không chỉ chữa lành vết thương thể xác cho người nghèo, mà còn là nơi che chở thầm lặng cho nhiều chiến sĩ cách mạng qua cơn hoạn nạn.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn