Cựu chiến binh

Tiếng còi xung phong vang giữa rừng

Tôi nghe câu chuyện này từ một cựu chiến binh quê Nghệ An, người từng có những năm tháng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn. Khi nhắc về những thời khắc căng thẳng nhất, ông không nhớ nhiều về những mệnh lệnh dài. Ông nhớ một âm thanh rất ngắn: tiếng còi xung phong. Câu chuyện xảy ra vào một đêm rừng mưa. Đơn vị đang làm nhiệm vụ tại một khu vực có địa hình phức tạp. Trước mặt là một khoảng rừng dày, phía sau là tuyến đường cần bảo vệ. Mọi người được yêu cầu giữ đội hình và chờ lệnh.

TP. Hồ Chí Minh12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng còi xung phong vang giữa rừng

Tôi nghe câu chuyện này từ một cựu chiến binh quê Nghệ An, người từng có những năm tháng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn. Khi nhắc về những thời khắc căng thẳng nhất, ông không nhớ nhiều về những mệnh lệnh dài. Ông nhớ một âm thanh rất ngắn: tiếng còi xung phong.

Câu chuyện xảy ra vào một đêm rừng mưa.

Đơn vị đang làm nhiệm vụ tại một khu vực có địa hình phức tạp. Trước mặt là một khoảng rừng dày, phía sau là tuyến đường cần bảo vệ. Mọi người được yêu cầu giữ đội hình và chờ lệnh.

Trời tối đặc.

Mưa lất phất qua những tán cây.

Không ai nói lớn.

Những người lính kiểm tra lại trang bị, người nọ nhắc người kia giữ khoảng cách.

Tiểu đội trưởng đi dọc đội hình, dặn:

“Bình tĩnh. Bám sát nhau.”

Một chiến sĩ trẻ khẽ hỏi:

“Bao giờ đi?”

Người bên cạnh đáp:

“Có lệnh thì đi.”

Rồi một âm thanh vang lên giữa khu rừng.

Tuýt!

Tiếng còi ngắn nhưng rõ, xuyên qua màn đêm.

Tất cả lập tức hiểu.

Lệnh tiến lên được truyền xuống.

Những người lính đứng dậy, giữ đội hình và bước về phía trước.

Cụ kể:

“Tiếng còi lúc ấy giống như đánh thức tất cả mọi người.”

Không ai chạy tán loạn. Người trước tiến, người sau bám theo. Những người đi sau chú ý đến người phía trước, sẵn sàng hỗ trợ khi địa hình khó đi.

Có đoạn đường trơn, một chiến sĩ bị trượt chân. Người phía sau lập tức giữ vai anh.

“Cẩn thận!”

“Được rồi.”

Hai người tiếp tục.

Tiếng còi lại vang lên từ phía trước, báo hiệu đội hình tiếp tục tiến.

Trong rừng tối, âm thanh ấy giúp mọi người định hướng và giữ sự phối hợp.

Một lúc sau, đội hình đến vị trí được giao.

Còi lại vang lên một lần nữa.

Lần này là tín hiệu dừng.

Mọi người nhanh chóng ổn định vị trí.

Không ai nói to.

Chỉ còn tiếng thở và tiếng mưa rừng.

Cụ kể rằng sau đó, nhiệm vụ diễn ra theo kế hoạch. Điều ông nhớ nhất không phải những gì xảy ra tiếp theo, mà là khoảnh khắc tiếng còi vang lên giữa rừng.

Tôi hỏi:

“Vì sao một tiếng còi ngắn lại khiến cụ nhớ lâu như vậy?”

Ông trả lời:

“Vì trong lúc mọi thứ xung quanh đều hỗn loạn, tiếng còi giúp chúng tôi biết phải làm gì và biết người bên cạnh vẫn đang ở đó.”

Nhiều năm sau, khi trở lại quê nhà, có lần cụ nghe tiếng còi tàu từ xa. Âm thanh ấy khiến ông đứng lặng vài giây.

Ông bảo:

“Tôi lại nhớ rừng.”

Là người sưu tầm lịch sử, tôi hiểu rằng trong chiến tranh, những tín hiệu rất nhỏ có thể mang ý nghĩa lớn. Một tiếng còi, một ánh đèn, một cái vẫy tay có thể giúp cả đội hình phối hợp trong những hoàn cảnh khó khăn.

Tiếng còi xung phong vang giữa rừng vì thế không chỉ là âm thanh của một mệnh lệnh. Nó là dấu hiệu của sự đoàn kết và kỷ luật – khi mỗi người biết mình phải bước lên cùng đồng đội, giữ đội hình và hoàn thành nhiệm vụ.

Và giữa đại ngàn năm ấy, tiếng còi ngắn ngủi đã hòa vào tiếng mưa, tiếng bước chân và tiếng rừng, trở thành một âm thanh mà những người từng trải qua chiến tranh có thể nhớ suốt đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng còi xung phong vang giữa rừng | Câu chuyện thời hoa lửa