Anh hùng Lực lượng vũ trang

TIẾNG CỒNG CHIÊNG BẤT KHUẤT – KÝ ỨC "THỜI HOA LỬA" CỦA NGƯỜI CON NÚI RỪNG MINH LONG

Đinh Văn Lục – người con ưu tú của đồng bào Hrê huyện Minh Long – giống như được nghe một bản hùng ca đại ngàn, nơi lòng yêu nước hòa cùng tiếng cồng chiêng bất khuất xuyên qua bom đạn.

Quảng Ngãi04/08/2026Xã Bình Sơn (Đoàn xã Bình Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử kháng chiến của mảnh đất Quảng Ngãi không chỉ được dệt nên ở vùng đồng bằng đầy nắng gió, mà còn được viết nên bằng ý chí kiên cường của đồng bào các dân tộc thiểu số miền sơn cước. Đối với thế hệ đoàn viên chúng tôi hôm nay, được lắng nghe câu chuyện của bác Đinh Văn Lục – người con ưu tú của đồng bào Hrê huyện Minh Long – giống như được nghe một bản hùng ca đại ngàn, nơi lòng yêu nước hòa cùng tiếng cồng chiêng bất khuất xuyên qua bom đạn.

Mới 16 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, chàng thiếu niên Đinh Văn Lục đã viết đơn tình nguyện tham gia cách mạng, làm liên lạc rồi trở thành Tiểu đội trưởng du kích xã Long Cao (nay là xã Long Sơn). Giữa những năm tháng giặc Mỹ thực hiện chính sách tàn bạo, dồn dân lập ấp, cày xới bản làng, những người con của núi rừng đã đứng lên bằng tất cả lòng căm thù giặc sâu sắc.

Nhớ về những ngày tháng “đói cơm, lạt muối” nhưng hừng hực khí thế cách mạng ấy, bác Lục cười hiền hậu, nhấp ngụm nước chè rồi bồi hồi kể lại bằng chất giọng trầm ấm:

"Các cháu biết không, ngày xưa trên núi này khổ lắm. Giặc dội bom ngày đêm, đốt nhà, phá rẫy, đồng bào mình phải ăn củ mài, củ mì thay cơm, bẻ từng lá rừng làm thuốc. Nhưng người Hrê mình đã thề theo Đảng, theo Bác Hồ thì cái bụng không bao giờ đổi hướng. Tụi bác bàn với nhau: Giặc có súng lớn, mình có tai mắt của rừng. Thế là cả làng cùng nhau đào đắp hơn 100 cây số đường hầm, gài hơn 500 hầm chông, bẫy đá. Tụi bác vót hàng vạn mũi tên, chế cung nỏ, cứ giặc càn vào là đá lăn, chông đâm, làm cho tụi nó ăn không ngon, ngủ không yên ngay trên đất mình."

Thế nhưng, chiến công lẫy lừng nhất biến người chiến sĩ du kích Hrê thành huyền thoại sống chính là tinh thần mưu trí, dũng cảm đối đầu trực diện với "chim sắt" của giặc Mỹ. Trong một trận càn quét quy mô lớn, địch huy động máy bay trực thăng đổ quân xuống thung lũng, ráo riết săn lùng lực lượng của ta.

Ánh mắt vị anh hùng tóc pha sương bỗng rực sáng, tay bác khẽ giơ lên như đang ngắm bắn năm nào:

"Hôm đó, máy bay địch bay thấp lắm, tiếng cánh quạt kêu vù vù làm rung cả lá rừng. Nó bắn đại liên xối xả xuống các lùm cây hòng ép tụi bác phải lộ diện. Anh em trong đội có người lo lắng vì mình chỉ có súng trường thô sơ, bắn sao lại máy bay. Bác bảo: 'Đừng sợ! Chờ nó bay thấp xuống, nhìn rõ mặt thằng phi công thì bắn vỗ mặt'. Bác nép mình sau một gốc cây cổ thụ lớn, nín thở chờ đợi. Khi chiếc trực thăng rà sát ngay trên ngọn cây, bác bình tĩnh ghìm súng, bắn liền mấy phát đạn vào buồng lái. Chiếc máy bay khựng lại, khói đen bốc lên nghi ngút rồi đâm sầm xuống thung lũng nổ tung. Trận đó và một trận sau nữa, một mình bác đã bắn rơi 2 chiếc máy bay địch bằng súng bộ binh. Núi rừng mình linh thiêng lắm, chính đất mẹ đã tiếp thêm cái gan, cái chí cho tụi bác đánh giặc!"

Chiến tranh lùi xa, vùng đất Minh Long chịu nhiều đau thương năm xưa nay đã thay da đổi thịt, khoác lên mình màu xanh ngút ngàn của cây trái, của những nếp nhà sàn yên vui. Ở tuổi gần chín mươi, bác Đinh Văn Lục vẫn sống giản dị trong gian nhà nhỏ treo đầy huân, huy chương. Bác vẫn giữ thói quen mặc bộ quân phục tinh tươm mỗi khi đón các cháu đoàn viên thanh niên đến thăm.

Nắm chặt tay chúng tôi, vị anh hùng già ân cần căn dặn, lời nói mộc mạc như dòng suối ngàn:

"Ngày xưa tụi bác đánh giặc để giữ lấy ngọn núi, con suối này cho các cháu. Bây giờ đất nước hòa bình rồi, đất nước mình giàu mạnh lên nhiều rồi. Người trẻ các cháu có cái chữ, có tri thức, giống như con chim đại bàng có thêm đôi cánh khỏe. Phải chịu khó học tập, đem cái giỏi của mình về giúp dân bản, giúp quê hương Quảng Ngãi mình hết nghèo, hết khổ. Đó mới là cách người trẻ giữ vững ngọn lửa cách mạng của cha anh."

Lời tự sự và cái nắm tay ấm áp của bác Đinh Văn Lục đã truyền một luồng điện mạnh mẽ vào trái tim của thế hệ trẻ chúng tôi. Câu chuyện của bác là minh chứng hùng hồn rằng: Sức mạnh vĩ đại nhất không nằm ở vũ khí tối tân, mà nằm ở tinh thần đại đoàn kết dân tộc và ý chí kiên trung của con người.

Là thế hệ đoàn viên thanh niên lớn lên trên mảnh đất Quảng Ngãi anh hùng, chúng tôi tự hứa sẽ mãi ghi nhớ lời căn dặn của thế hệ đi trước. Tuổi trẻ hôm nay quyết tâm đem ngọn lửa "Thời hoa lửa" năm xưa biến thành hành động thiết thực: xung kích trong học tập, tiên phong trong công nghệ và dấn thân vào những nơi khó khăn, biên giới, hải đảo, chung tay xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG CỒNG CHIÊNG BẤT KHUẤT – KÝ ỨC "THỜI HOA LỬA" CỦA NGƯỜI CON NÚI RỪNG MINH LONG | Câu chuyện thời hoa lửa