Tiếng cuốc dọn đường đêm Trường Sơn của cô gái mở đường Nguyễn Thị Kim Huế
Trong những trang ký ức hào hùng của tuyến đường Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh huyền thoại, cái tên Nguyễn Thị Kim Huế (Đại đội 4, Tổng đội TNXP 75) mãi mãi là một nốt nhạc cao vút, trong trẻo giữa bản hùng ca ra trận. Cô gái Quảng Bình nhỏ nhắn ngày ấy đã cùng đồng đội hành quân lên đại ngàn Trường Sơn, nơi mà "máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc".
Trong những trang ký ức hào hùng của tuyến đường Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh huyền thoại, cái tên Nguyễn Thị Kim Huế (Đại đội 4, Tổng đội TNXP 75) mãi mãi là một nốt nhạc cao vút, trong trẻo giữa bản hùng ca ra trận. Cô gái Quảng Bình nhỏ nhắn ngày ấy đã cùng đồng đội hành quân lên đại ngàn Trường Sơn, nơi mà "máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc".
Nhớ về những ngày đêm ở ngã ba Đồng Lộc hay những cung đường trọng điểm trên đất Tây Nguyên, bom đạn cày xới nát từng tấc đất, khói độc mịt mù. Ấy vậy mà, cứ ngớt tiếng bom, người con gái ấy lại dẫn đầu tiểu đội xông ra mặt đường. Đôi bàn tay rớm máu vì cuốc đất, san lấp hố bom, đôi chân rã rời sau những đêm không ngủ, nhưng nụ cười của chị Kim Huế vẫn rạng rỡ dưới ánh pháo sáng của kẻ thù. Có những đêm, để hướng dẫn cho đoàn xe chở hàng, chở đạn vào Nam, chị và các đồng đội đã mặc áo trắng, đứng làm "cọc tiêu sống" giữa mưa bom bão đạn, dẫn lối cho những chuyến xe qua. Thanh xuân của các chị gửi lại nơi đại ngàn hoang vu, trong những cơn sốt rét rừng ngã nước, trong những làn da sạm đen vì nắng gió.
Hôm nay nhìn lại, mái tóc người con gái mở đường năm xưa nay đã nhuộm màu sương khói, nhưng tinh thần của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" vẫn vẹn nguyên. Đó là biểu tượng của một thế hệ trẻ Việt Nam không biết cúi đầu trước gian nguy, biến thanh xuân thành một tượng đài bất tử.


