TIẾNG CUỐC GIỮA ĐÊM
ồi đó, làng tôi có một con đường đất nhỏ – là tuyến liên lạc quan trọng để cán bộ đi qua. Một lần, chúng tôi nhận được tin: lính Pháp sẽ phục kích trên con đường đó vào sáng sớm hôm sau. Nếu không kịp xử lý, cán bộ đi qua sẽ gặp nguy hiểm. Đêm hôm đó, tôi cùng vài anh em được giao nhiệm vụ… phá đường.
Hồi đó, làng tôi có một con đường đất nhỏ – là tuyến liên lạc quan trọng để cán bộ đi qua.
Một lần, chúng tôi nhận được tin: lính Pháp sẽ phục kích trên con đường đó vào sáng sớm hôm sau.
Nếu không kịp xử lý, cán bộ đi qua sẽ gặp nguy hiểm.
Đêm hôm đó, tôi cùng vài anh em được giao nhiệm vụ… phá đường.
Không có máy móc, chúng tôi chỉ có cuốc và xẻng.
Giữa đêm tối, chúng tôi lặng lẽ ra đường, bắt đầu đào xới. Tiếng cuốc bổ xuống đất nghe rõ mồn một, ai cũng lo sẽ bị phát hiện.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay tê rần, nhưng không ai dừng lại.
Chúng tôi đào thành một đoạn lầy lội, đầy hố nhỏ, khiến xe cộ không thể đi nhanh được.
Rồi chúng tôi ngụy trang lại như bình thường.
Sáng hôm sau, lính Pháp kéo đến, định phục kích. Nhưng do đường quá lầy, chúng di chuyển chậm, đội hình rối loạn.
Nhờ đó, cán bộ nhận được tin, đã đổi hướng đi, tránh được nguy hiểm.
Sau lần đó, con đường lại được sửa lại như cũ.
Nhưng với tôi, đêm hôm ấy không bao giờ quên.
Tiếng cuốc trong đêm… không chỉ là đào đất, mà là đào nên sự an toàn cho cách mạng.
Chiến tranh là vậy, có khi chỉ bằng những việc rất nhỏ, nhưng lại quyết định sự sống còn.”



