TIẾNG CUỐC GIỮA ĐÊM RỪNG
TIẾNG CUỐC GIỮA ĐÊM RỪNG
Những năm chiến tranh, việc đào hầm trú ẩn gần như trở thành công việc quen thuộc của người lính. Đêm nào đơn vị anh Cảnh dừng chân, mọi người cũng phải tranh thủ đào hầm trước khi trời sáng.
Anh Cảnh là người đào hầm nhanh nhất đơn vị.
Đôi bàn tay anh chai cứng vì cầm cuốc suốt nhiều tháng trời.
Có hôm hành quân cả ngày mệt lả, ai cũng chỉ muốn ngả lưng ngủ một chút. Nhưng anh vẫn cặm cụi đào thêm từng nhát cuốc dưới ánh trăng mờ.
“Có hầm sâu thì anh em mới an toàn,” anh nói.
Tiếng cuốc bổ xuống nền đất đêm đêm đã trở thành âm thanh quen thuộc giữa rừng sâu.
Một lần, đơn vị vừa dựng lán nghỉ thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Bom bắt đầu dội xuống sườn núi.
Nhờ những hầm trú ẩn anh Cảnh đào từ trước, cả đơn vị kịp thời chui xuống tránh bom.
Riêng anh vẫn còn ở ngoài vì đang kéo một chiến sĩ bị thương xuống hầm.
Quả bom cuối cùng nổ rất gần.
Khi khói tan, đồng đội chỉ còn thấy chiếc cuốc nằm cạnh miệng hầm đất.
Sau chiến tranh, những người lính cũ vẫn nhớ tiếng cuốc vang lên giữa đêm rừng năm ấy — âm thanh của một người đã âm thầm đào sự sống cho đồng đội.


