Tiếng cuốc giữa hòa bình
Ông Đặng Văn Khôi trở về quê sau chiến tranh với một chân bị thương nặng. Người ta nghĩ ông sẽ sống dựa vào trợ cấp. Nhưng ông chọn cầm cuốc. Mỗi nhát cuốc của ông chậm hơn người khác, nhưng không bao giờ dừng lại. Ông bảo: “Ngày xưa tôi đào đường cho xe qua. Giờ tôi đào đất để nuôi sống mình. Cũng là đào, nhưng ý nghĩa khác.” Trong sự lặng lẽ ấy, có một sự kiêu hãnh mà không lời nào diễn tả hết.
Ông Đặng Văn Khôi trở về quê sau chiến tranh với một chân bị thương nặng.
Người ta nghĩ ông sẽ sống dựa vào trợ cấp. Nhưng ông chọn cầm cuốc.
Mỗi nhát cuốc của ông chậm hơn người khác, nhưng không bao giờ dừng lại.
Ông bảo:
“Ngày xưa tôi đào đường cho xe qua. Giờ tôi đào đất để nuôi sống mình. Cũng là đào, nhưng ý nghĩa khác.”
Trong sự lặng lẽ ấy, có một sự kiêu hãnh mà không lời nào diễn tả hết.



