Tiếng Cuốc Trong Đêm
Những năm kháng chiến, có những công việc phải làm trong im lặng tuyệt đối. Ban ngày ẩn mình, ban đêm mới bắt đầu làm việc. Có một quãng thời gian, chúng tôi được giao đào thêm hầm và mở rộng đường hào để nối liền các vị trí.
Đêm xuống, khi mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, chúng tôi bắt đầu đào. Mỗi nhát cuốc phải thật nhẹ, tránh gây tiếng động lớn. Đất được xúc lên, chuyền tay nhau ra xa để không tạo thành đống dễ bị phát hiện. Công việc chậm nhưng không thể dừng.
Có lúc cuốc chạm phải đá, phát ra tiếng “cạch” khô khốc khiến ai cũng giật mình. Mọi người lập tức dừng lại, lắng nghe. Không gian im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió và côn trùng. Khi thấy không có động tĩnh gì, chúng tôi mới tiếp tục.
Đêm này qua đêm khác, đường hào dần dài ra. Những đoạn nối liền nhau, giúp việc di chuyển an toàn hơn. Không ai nói nhiều về công việc, nhưng ai cũng hiểu tầm quan trọng của từng nhát cuốc.
Có một đêm, khi gần hoàn thành đoạn hào cuối, trời bất ngờ đổ mưa. Đất mềm ra, việc đào nhanh hơn nhưng cũng dễ sạt lở. Mọi người phải vừa đào vừa chống, giữ cho thành hào không bị đổ xuống. Bùn đất bám đầy người, tay chân mỏi rã rời.
Đến khi trời gần sáng, đoạn hào cuối cùng cũng được nối xong. Nhìn con đường nhỏ nằm gọn dưới lòng đất, ai cũng thấy nhẹ nhõm. Không có tiếng reo, không có lời khen, chỉ có sự im lặng nhưng đầy ý nghĩa.
Sau này nghĩ lại, những con đường ấy không chỉ được tạo nên bằng cuốc xẻng, mà còn bằng sự kiên trì và lòng quyết tâm. Dù không ai nhớ rõ từng đoạn hào, nhưng những đêm lặng lẽ đào đất ấy vẫn còn in sâu trong ký ức—như những âm thanh nhỏ bé góp phần làm nên một điều lớn lao.



