Tiếng cười bên hố bom
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong luôn giữ tinh thần lạc quan, dùng tiếng cười để động viên đồng đội giữa những ngày tháng ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn.
Phạm Thị Dung nhập ngũ khi mới 18 tuổi, được biên chế về Đại đội 317 làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông trên tuyến đường 20 Quyết Thắng – một trong những cung đường hiểm trở nhất Trường Sơn.
Nơi đây, bom đạn địch đánh phá liên tục, ngày cũng như đêm, khiến việc thông đường trở thành cuộc chạy đua với thời gian.
Trong nhiều trận bom lớn, đất đá sạt lở lấp kín mặt đường, đồng đội phải lao vào san lấp ngay khi tiếng bom còn chưa dứt.
Giữa khung cảnh khốc liệt ấy, chị Dung luôn là người đầu tiên cất tiếng động viên, thậm chí kể những câu chuyện vui để mọi người quên đi mệt mỏi.
Có lần, sau một trận bom, cả tiểu đội kiệt sức nằm bên vệ đường, chị vẫn cố pha trò, khiến cả đơn vị bật cười giữa khói bụi và nước mắt.
Chính tinh thần ấy đã giúp nhiều người đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ trong những thời khắc tưởng chừng không thể chịu đựng được.
Một lần khác, khi đang làm nhiệm vụ mở đường, chị cùng đồng đội bị bom vùi lấp một phần công sự nhưng may mắn thoát nạn.
Sau chiến tranh, chị Dung trở về quê hương với nhiều ký ức không thể nào quên về những ngày tháng sống và chiến đấu bên hố bom.
Bà thường nói rằng: “Nếu không có tiếng cười, có lẽ chúng tôi đã không thể đi hết con đường Trường Sơn năm ấy.”



