Cựu chiến binh

Tiếng cười của đồng đội

Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày tôi rời quân ngũ, nhưng mỗi khi nhớ về những năm tháng ấy, điều đầu tiên hiện lên trong tâm trí tôi không phải là những ngày gian khổ. Đó là tiếng cười của đồng đội. Ngày ấy, chúng tôi còn rất trẻ.

Nghệ An27/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng cười của đồng đội

Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày tôi rời quân ngũ, nhưng mỗi khi nhớ về những năm tháng ấy, điều đầu tiên hiện lên trong tâm trí tôi không phải là những ngày gian khổ.

Đó là tiếng cười của đồng đội.

Ngày ấy, chúng tôi còn rất trẻ.

Mỗi người đến từ một quê hương khác nhau, mang theo một giọng nói khác nhau, nhưng vào đơn vị rồi thì nhanh chóng trở thành anh em.

Trong những ngày hành quân, có lúc ai cũng mệt.

Đường xa.

Ba lô nặng.

Những con dốc nối tiếp nhau.

Ấy vậy mà chỉ cần một người nói một câu vui, cả nhóm lại bật cười.

Có một đồng đội quê miền Trung rất vui tính.

Mỗi khi nghỉ chân, anh thường kể chuyện quê mình.

Anh kể chuyện bằng giọng hài hước khiến mọi người quên cả mệt.

Có lần anh vừa đặt ba lô xuống đã nói:

— Nếu quê tôi mà có con dốc thế này thì chắc tôi chẳng bao giờ chịu đi làm đồng!

Cả nhóm cười vang.

Một người khác trêu:

— Thế sao anh lại đi bộ đội?

Anh đáp ngay:

— Vì ngày trước chưa có đường bằng!

Mọi người lại cười.

Những câu chuyện chẳng có gì lớn lao.

Nhưng giữa những ngày xa nhà, tiếng cười ấy quý lắm.

Nó giúp chúng tôi gần nhau hơn.

Có những buổi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh em ngồi bên nhau.

Người nhớ quê kể chuyện quê.

Người nhớ mẹ kể chuyện mẹ.

Người nhớ người thân kể chuyện gia đình.

Rồi chẳng hiểu từ câu chuyện nào, mọi người lại cười.

Tôi nhớ nhất một người đồng đội có nụ cười rất đặc biệt.

Anh cười to, sảng khoái.

Mỗi lần anh cười, những người xung quanh cũng không nhịn được.

Có hôm anh em đang mệt, anh chỉ cần kể lại một chuyện vui là cả nhóm lại rộn lên.

Chúng tôi thường nói:

— Có cậu ở đây thì chẳng sợ buồn.

Nhưng thời gian trôi qua, chúng tôi cũng dần hiểu rằng những ngày tháng ấy không phải lúc nào cũng kéo dài.

Có những người đã không thể cùng chúng tôi trở về.

Sau chiến tranh, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi thường nhắc đến họ.

Một người nói:

— Cậu ấy mà còn sống chắc bây giờ vẫn cười to nhất.

Tôi gật đầu.

Chúng tôi ngồi im một lúc.

Rồi một người kể lại câu chuyện cũ của anh.

Mọi người lại cười.

Nụ cười ấy vừa vui vừa man mác.

Bởi trong tiếng cười của những người còn lại, chúng tôi như nghe thấy tiếng cười của người đã đi xa.

Nhiều năm sau, tôi trở về quê sống cuộc đời bình dị.

Con cháu thường hỏi:

— Ông nhớ điều gì nhất về thời bộ đội?

Tôi thường nói:

— Ông nhớ đồng đội. Và ông nhớ tiếng cười của họ.

Các cháu ngạc nhiên:

— Sao ông lại nhớ tiếng cười?

Tôi đáp:

— Vì trong những ngày khó khăn, tiếng cười giúp người ta có thêm nghị lực.

Tôi muốn các cháu hiểu rằng những người lính năm xưa không phải lúc nào cũng chỉ có những khuôn mặt nghiêm nghị.

Họ cũng là những người trẻ.

Họ biết nhớ nhà.

Biết vui.

Biết đùa.

Biết động viên nhau.

Và chính những điều rất đời thường ấy đã làm nên một tình đồng đội sâu sắc.

Bây giờ, mỗi khi có dịp gặp những người bạn cũ, chúng tôi lại ngồi bên nhau.

Tuổi đã cao.

Tóc đã bạc.

Nhưng chỉ cần một người nhắc lại câu chuyện ngày xưa, cả nhóm lại cười.

Tôi thường nghĩ:

Thời gian có thể làm thay đổi khuôn mặt con người, nhưng không dễ làm mất đi những ký ức đẹp.

Tiếng cười của đồng đội vẫn ở đó.

Trong những câu chuyện cũ.

Trong những tấm ảnh đã bạc màu.

Trong những lần gặp lại.

Và trong ký ức của những người may mắn còn sống.

Bài học

“Tiếng cười của đồng đội” nhắc chúng ta rằng trong những hoàn cảnh khó khăn, tình bạn, sự lạc quan và tinh thần động viên nhau có ý nghĩa rất lớn. Tiếng cười giản dị của người lính cũng trở thành một phần ký ức đẹp về tuổi trẻ và tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn