TIẾNG CƯỜI CUỐI CÙNG GIỮA GIÔNG BÃO
Hòa nhỏ người nhưng lanh lợi. Hòa hay kể chuyện cười đến mức giữa lúc pháo đang rít qua đầu mà anh vẫn chọc cho đồng đội cười.
Ngày nào cũng vậy, Hòa tự “giao nhiệm vụ”:
“Hôm nay tôi làm cho mấy ông cười ít nhất ba lần. Không cười là không đi ngủ.”
Có lần đơn vị bị đói dài ngày, anh em mặt hốc hác. Hòa đập tay xuống đùi:
“Tôi quyết rồi! Mai mốt hòa bình, tôi mở quán bún bò. Lính nào từng đi với tôi, giảm 50%! Còn thằng Minh thì miễn phí luôn, vì nó… xấu trai!”
Cả lán cười lăn.
Nhưng trong một lần lội suối chuyển thương binh, Hòa bị dòng nước lũ cuốn phăng. Trước khi chìm, Hòa hét lớn, nửa đùa nửa thật:
“Nhớ ăn bún bò giùm tôi nha… nhớ trả tiền đó!”
Đó là câu nói cuối cùng, nhưng sống mãi trong lòng đồng đội.



