TIẾNG CƯỜI DƯỚI CHIẾN HÀO
TIẾNG CƯỜI DƯỚI CHIẾN HÀO
Chiến hào nơi đơn vị anh Tâm đóng quân chạy dài men theo sườn đồi đất đỏ.
Mùa mưa, bùn ngập tới mắt cá chân.
Mùa khô, đất nứt toác dưới nắng gắt.
Dù cuộc sống gian khổ là vậy nhưng anh Tâm lúc nào cũng hay cười.
Anh thường kể chuyện vui cho đồng đội nghe mỗi khi nghỉ ngơi hiếm hoi.
Có hôm cả đơn vị vừa trải qua trận pháo kích dữ dội, ai cũng im lặng mệt mỏi.
Anh lại chống cuốc đứng lên giả giọng ông già làng ở quê khiến mọi người bật cười giữa chiến hào đầy đất bụi.
Một chiến sĩ trẻ từng nói:
“Nghe ông cười là thấy bớt sợ bom.”
Giữa chiến tranh, tiếng cười đôi khi còn quý hơn thuốc men.
Một đêm cuối mùa hè, địch mở trận càn lớn vào khu vực đóng quân.
Tiếng súng và tiếng pháo vang dội suốt sườn đồi.
Một đoạn chiến hào bị sập sau loạt bom lớn.
Anh Tâm lao tới kéo những đồng đội bị mắc kẹt ra ngoài.
Người cuối cùng được cứu sống thì quả bom tiếp theo nổ gần đó.
Sau chiến tranh, sườn đồi cũ giờ đã phủ kín cỏ xanh.
Nhưng những người lính năm ấy vẫn nhớ tiếng cười vang lên giữa chiến hào đất đỏ — tiếng cười đã giúp họ đi qua những tháng ngày khốc liệt nhất của thời hoa lửa.


