Tiếng cười giữa gian khó
Những ngày trong quân ngũ có lúc thiếu thốn đủ điều. Bữa cơm đơn sơ. Áo quần đã cũ. Đường hành quân dài. Có những đêm mưa xuống, nơi nghỉ tạm trở nên ẩm ướt, ai cũng thấm mệt. Nhưng điều kỳ lạ là giữa những ngày gian khó ấy, tiếng cười vẫn thường vang lên.

Những ngày trong quân ngũ có lúc thiếu thốn đủ điều.
Bữa cơm đơn sơ.
Áo quần đã cũ.
Đường hành quân dài.
Có những đêm mưa xuống, nơi nghỉ tạm trở nên ẩm ướt, ai cũng thấm mệt.
Nhưng điều kỳ lạ là giữa những ngày gian khó ấy, tiếng cười vẫn thường vang lên.
Một buổi chiều, sau giờ huấn luyện, Cu Nâu cùng mấy người đồng đội ngồi nghỉ bên gốc cây.
Một chiến sĩ vừa tháo đôi dép cũ vừa than:
— Chắc đôi dép này sắp xin xuất ngũ trước tôi rồi!
Cả nhóm bật cười.
Cu Nâu nhìn xuống đôi dép của mình rồi nói:
— Dép của tôi còn gan hơn. Nó đứt quai mấy lần mà vẫn chưa chịu đầu hàng.
Tiếng cười lại vang lên.
Những câu chuyện chẳng có gì lớn lao, nhưng sau một ngày mệt mỏi, chúng khiến mọi người thấy nhẹ lòng.
Có hôm bữa cơm chỉ có cơm, rau và chút thức ăn đơn giản. Một đồng đội nhìn phần ăn rồi nói:
— Hôm nay đầu bếp chắc cho chúng ta ăn món “đặc sản chiến trường”.
Cu Nâu hỏi:
— Món gì?
— Món ăn xong vẫn còn nhớ quê!
Cả bàn cười ồ.
Cu Nâu cũng cười đến chảy nước mắt.
Nhưng sau tiếng cười, ai cũng nhớ nhà.
Người nhớ mẹ.
Người nhớ vợ con, anh chị em.
Người nhớ mái nhà nhỏ bên cánh đồng.
Cu Nâu nhớ cha và căn nhà tranh ở Quỳnh Đôi.
Anh hiểu rằng tiếng cười không làm mất đi gian khổ. Nó chỉ giúp người ta có thêm sức mạnh để đi qua gian khổ.
Một tối nọ, sau khi hoàn thành công việc, mấy anh em ngồi kể chuyện quê nhà.
Người quê Thanh Hóa kể chuyện chăn trâu.
Người quê Nam Định kể chuyện mùa lúa.
Đến lượt Cu Nâu, anh kể về những ngày nhỏ đi chân trần trên đồng quê Quỳnh Đôi.
Anh vừa kể vừa làm điệu bộ khiến cả nhóm cười nghiêng ngả.
Tiểu đội trưởng Hòa đứng gần đó cũng mỉm cười.
Anh nói:
— Hôm nay mệt thế mà các cậu vẫn cười được.
Cu Nâu đáp:
— Cười để mai còn có sức mà làm việc chứ anh.
Hòa gật đầu.
Anh hiểu rằng trong những năm tháng khó khăn, tinh thần của người lính cũng là một thứ sức mạnh.
Không phải lúc nào sức mạnh ấy cũng thể hiện bằng những lời hô vang.
Đôi khi, nó chỉ là một câu chuyện vui.
Một tiếng cười.
Một cái vỗ vai.
Một lời động viên.
Những điều tưởng nhỏ bé ấy giúp những người xa quê cảm thấy mình vẫn có một mái nhà bên cạnh.
Đêm đã khuya.
Mọi người lần lượt đi nghỉ.
Cu Nâu nằm xuống, khóe miệng vẫn còn nụ cười.
Anh nghĩ về quê hương, về cha và về những người đồng đội đang ở bên mình.
Cậu bé nghèo năm nào đã hiểu thêm một điều:
Trong gian khó, con người không chỉ cần cơm ăn, áo mặc và sức khỏe. Họ còn cần niềm vui và tiếng cười để giữ cho trái tim mình luôn ấm áp.
Và tiếng cười của những người lính giữa những ngày gian khổ đã trở thành một phần ký ức đẹp nhất của Cu Nâu — giản dị, chân thành và đầy tình đồng đội.


