TIẾNG CƯỜI KHI CHIA THUỐC SỐT RÉT
TIẾNG CƯỜI KHI CHIA THUỐC SỐT RÉT
Đêm ấy gần nửa tiểu đội lên cơn sốt rét run người vì mưa rừng kéo dài.
Anh Phúc ngồi chia từng viên thuốc nhỏ cho mọi người dưới ánh đèn dầu leo lét.
Một chiến sĩ trẻ nhìn viên thuốc bé tí rồi đùa: “Uống cái này chắc mai khỏe như voi.”
Cả căn hầm bật cười dù ai cũng đang mệt lả.
Anh Phúc cũng cười rồi đưa thêm chăn cho người đang run mạnh nhất.
Ngoài trời, gió núi thổi qua cánh rừng tối đen nghe lạnh đến buốt lòng.
Tiếng nước nhỏ xuống mái tăng vang đều giữa khoảng đêm sâu hun hút.
Đến gần sáng, còi báo động bất ngờ vang lên dồn dập phía bìa rừng.
Anh Phúc lập tức lao đi tải thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Tiếng cười khi chia thuốc sốt rét năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



