Cựu chiến binh

Tiếng Cười Nhẹ Giữa Tọa Độ Lửa Của Người Lính Sinh Viên Lê Xuân Tường

Đoàn Mai Lan

An Giang22/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Mùa hè năm 1972, trận địa Thành cổ Quảng Trị chìm trong mưa bom bão pháo. Hàng ngàn thanh niên gác lại bút nghiên, rời khỏi các giảng đường đại học ở Hà Nội để vượt dòng sông Thạch Hãn tiến thẳng vào vùng "đất thép". Trong số những người lính sinh viên năm ấy có Lê Xuân Tường (sinh viên Trường Đại học Xây dựng Hà Nội, thuộc Trung đoàn 101, Sư đoàn 325).

​Trận chiến bảo vệ thị xã Quảng Trị khốc liệt đến mức sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong tích tắc. Mọi ngóc ngách, hào sâu đều bị cày xới bởi bom B-52 và pháo hạm từ biển bắn vào. Giữa cái thảm khốc của chiến trường, những chàng trai mười chín, đôi mươi vẫn giữ nguyên sự lãng mạn và tinh nghịch rất riêng của lính sinh viên.

​Ông Tường kể lại, có những đêm dừng chân nghỉ bên hố bom còn bốc khói hăng nồng, mắt ai cũng cay xè vì khói thuốc súng. Cả tổ gục xuống vì kiệt sức sau những chặng hành quân đêm, nhưng hễ có phút ngơi nghỉ, những cuốn sổ tay chép thơ, những chiếc lược gọt từ mảnh xác máy bay lại được chuyền tay nhau.

​Một buổi sáng trước giờ mở đợt tiến công, giữa tiếng pháo gầm hú rợn người, ông Tường và người bạn cùng đơn vị vô tình lục thấy một chiếc nồi nhôm quân dụng còn nguyên vẹn trong xác chiếc xe bọc thép cháy xém. Cả hai reo lên như vơ được báu vật, bởi giữa chiến trường thiếu thốn, có chiếc nồi nhôm đồng nghĩa với việc anh em sẽ có được bữa cơm nóng hay gáo nước chè xanh đun vội trước giờ nổ súng.

​Chính tinh thần lạc quan, yêu đời và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất đã trở thành "lớp áo giáp" giúp những người lính trẻ vượt qua 81 ngày đêm rực lửa.

​Trở về cuộc sống thời bình, cựu chiến binh Lê Xuân Tường đã ghi lại toàn bộ những ký ức chân thực ấy trong tập hồi ức "Một thời hoa lửa". Cuốn hồi ký không chỉ ghi lại các trận đánh gian khổ, mà còn là nén hương thơm tưởng nhớ đến những bạn bè, đồng đội sinh viên đã vĩnh viễn gửi lại tuổi 20 tươi đẹp dưới đáy sông Thạch Hãn và lòng đất Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn