TIẾNG CƯỜI SAU CƠN SỐT RÉT
TIẾNG CƯỜI SAU CƠN SỐT RÉT
Sau nhiều ngày sốt rét nằm mê man, anh Khánh cuối cùng cũng ngồi dậy được bên bếp lửa nhỏ.
Cả tiểu đội nhìn thấy anh tỉnh táo liền vui mừng như vừa thắng một trận lớn.
Một chiến sĩ trẻ đưa cho anh bát cháo loãng rồi đùa: “Tưởng anh theo ông trời rồi.”
Anh Khánh bật cười khàn giọng vì còn mệt nhưng ánh mắt đã có sức sống trở lại.
Tiếng cười vang lên thật hiếm hoi giữa những ngày chiến tranh đầy mất mát.
Ngoài trời, mưa phùn bay mờ cả cánh rừng sâu hun hút.
Ngọn lửa trong bếp Hoàng Cầm cháy đỏ hắt lên những gương mặt gầy gò vì sốt rét.
Rạng sáng hôm sau, tiếng pháo địch bất ngờ dội xuống khu vực ven đồi.
Anh Khánh vẫn cố lao ra phụ đồng đội đưa thương binh vào nơi trú ẩn an toàn.
Tiếng cười sau cơn sốt rét năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


