Bài viết

Tiếng Cười Trẻ Nhỏ

Tây Ninh15/05/2026Huỳnh Minh Kha (xã Nhơn Hòa Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, giữa những buổi sớm còn đọng sương trên lá lúa và những buổi chiều gió thổi qua rặng tràm, có một âm thanh khiến người ta luôn thấy lòng mình nhẹ lại - đó là tiếng cười trẻ nhỏ.

Tiếng cười ấy không cần lý do rõ ràng. Chỉ cần một khoảng sân đất nhỏ, một con đường quê chưa kịp khô sau cơn mưa, hay một bờ kênh có bóng cây râm mát là lũ trẻ đã có thể chơi đùa cả buổi không biết chán. Tiếng chạy chân trần trên đất, tiếng gọi nhau í ới, tiếng té nước xuống mé kênh rồi bật lên những tràng cười trong veo… tất cả hòa lại thành một bức tranh sống động của làng quê.

Có những buổi trưa, khi người lớn nghỉ tay sau giờ làm đồng, lũ trẻ vẫn còn chơi quanh nhà. Chúng lấy đất nặn thành những hình thù đơn giản, chơi trò đánh trận giả, hay chỉ đơn giản là đuổi nhau quanh gốc cây. Chẳng có trò chơi nào thật sự cầu kỳ, nhưng tiếng cười thì lúc nào cũng đầy ắp, như thể cả thế giới của chúng chỉ gói gọn trong khoảng sân nhỏ ấy.

Ở những con đường ven kênh, lũ trẻ thường tụ tập nhìn những chiếc xuồng qua lại. Có đứa mơ một ngày được tự mình chèo xuồng đi khắp con kinh, có đứa chỉ thích ngồi nhìn nước trôi, vừa xem vừa cười khi thấy đàn cá nhỏ nhảy lên mặt nước. Những điều giản dị ấy, với người lớn có thể là bình thường, nhưng với trẻ nhỏ lại là cả một thế giới đầy khám phá.

Ngày xưa, trong những năm tháng khó khăn, tiếng cười trẻ nhỏ vẫn là thứ không bao giờ tắt hẳn ở Nhơn Hòa Lập. Dù có những đêm phải thức trắng vì nước lớn, dù có những ngày lo toan vì cuộc sống, người ta vẫn cố giữ cho lũ trẻ một khoảng trời để được chơi, được cười. Bởi ai cũng hiểu rằng, chỉ cần còn tiếng cười ấy, làng quê vẫn còn hy vọng.

Có những buổi chiều, sau cơn mưa, cả xóm như được làm mới lại. Mặt đường còn ướt, ánh nắng xiên qua tán cây, và lũ trẻ lại ùa ra như đàn chim nhỏ vừa được thả khỏi tổ. Tiếng cười vang lên khắp nơi, lan qua từng mái nhà, từng bờ kênh, như đánh thức cả một vùng quê đang mệt mỏi.

Người lớn thường dừng lại một chút khi nghe tiếng cười ấy. Có người mỉm cười, có người lặng lẽ nhìn xa hơn về phía cánh đồng, như nhớ lại chính tuổi thơ của mình. Bởi trong tiếng cười trẻ nhỏ, họ thấy lại một phần ký ức đã từng thuộc về mình - hồn nhiên, đơn giản, và không lo toan.

Giờ đây, khi Nhơn Hòa Lập đã đổi thay, đường sá khang trang hơn, cuộc sống đầy đủ hơn, tiếng cười trẻ nhỏ vẫn còn đó. Chỉ khác là nó vang lên giữa những ngôi trường mới, những sân chơi nhỏ, những buổi sinh hoạt xóm ấp. Nhưng dù ở đâu, âm thanh ấy vẫn giữ nguyên sự trong trẻo vốn có.

“Tiếng Cười Trẻ Nhỏ” vì thế không chỉ là một âm thanh của hiện tại.

Mà là minh chứng rằng quê hương vẫn đang sống, vẫn đang tiếp nối, và vẫn đang giữ trong mình một điều quý giá nhất - đó là niềm vui giản dị của những thế hệ lớn lên từ đất này, từ nước này, từ Nhơn Hòa Lập thân thương này./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn