TIẾNG CƯỜI TRÊN ĐƯỜNG BẢN
Những chuyến xuống cơ sở của bác Phan Kế Toại thường rất vui. Đi đến đâu bác cũng mang theo tiếng cười.
Có hôm trời mưa, đường trơn, một đoàn viên trẻ bị ngã bùn từ đầu đến chân. Mọi người đang lo thì bác Toại cười:
“Thế này mới đúng màu áo thanh niên vùng cao.”
Cả đoàn bật cười, cậu đoàn viên cũng quên luôn sự ngượng ngùng.
Bác luôn tin rằng công tác Đoàn muốn gần thanh niên thì trước hết phải hiểu thanh niên.
Vì vậy bác không bao giờ nói chuyện quá xa cách hay khô cứng.
Những buổi sinh hoạt có bác thường rộn ràng tiếng cười nhưng sau đó ai cũng nhớ được điều bác muốn gửi gắm:
Thanh niên phải biết sống có trách nhiệm với quê hương.
Nhiều người sau này trưởng thành vẫn nhớ:
“Ngày trẻ chỉ cần nghe bác Toại kể chuyện là thấy có động lực hơn.”



