Tiếng cười trên mâm pháo của "Tiểu đội tóc dài"
Tiếng cười trên mâm pháo của "Tiểu đội tóc dài"
Tại trận địa pháo bờ biển vùng cửa sông Gianh, có một tiểu đội pháo binh toàn là nữ, tuổi đời từ 16 đến 20. Những cô gái vốn quen cầm kim, cầm cuốc, giờ đây phải điều khiển những khẩu pháo mặt đất nặng hàng tấn để bắn trả tàu chiến Mỹ.
Trời nắng như đổ lửa, thân pháo sắt nóng lên như một lò bánh mì. Các cô gái áo đẫm mồ hôi, da dẻ sạm đen vì nắng gió và khói thuốc súng. Mỗi lần nạp đạn, quả đạn nặng mấy chục ký cần đến hai, ba cô gái cùng khênh.
Để quên đi cái mệt và cái nóng, cô tiểu đội trưởng tên Thắm bắt nhịp: "Hò kéo pháo nào tụi bay ơi!" Thế là giữa những loạt đạn pháo của địch bắn phá bờ biển, tiếng hò, tiếng hát của các cô gái lại vang lên lảnh lót.
Một lần, tàu chiến địch bị trúng đạn từ trận địa của ta, bốc cháy tháo chạy ra khơi. Cả tiểu đội nhảy lên reo hò. Cô bé Út nhỏ nhất đội, lúc nãy nạp đạn hăng quá bị muội súng bôi đen ngòm hai bên má như râu mèo, quay sang cười với chị em. Thắm nhìn Út rồi trêu: "Kìa kìa, 'báo đen' vùng sông Gianh xuất hiện kìa!" Cả trận địa lại được một trận cười nghiêng ngả, xóa tan mọi mệt mỏi của một ngày chiến đấu gian khổ.



