Bài viết

Tiếng Cười Trên Tọa Độ Chết

Lạng Sơn03/07/2026Văn Duyên (Đoàn xã Công Sơn, tỉnh Lạng Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968 được mệnh danh là "tọa độ chết", nơi mỗi mét đất phải hứng chịu hàng chục quả bom cày xới mỗi ngày. Chị Lam, tiểu đội trưởng một đơn vị thanh niên xung phong, nổi tiếng khắp tuyến lửa không chỉ bởi sự gan dạ mà còn bởi giọng hò xứ Nghệ cao vút. Một chiều muộn, sau trận bom rải thảm băm nát mặt đường, khói độc khét lẹt còn chưa tan, chị đứng lên đỉnh một ụ đất cao, phất chiếc cờ lệnh màu đỏ để dẫn đoàn xe xé rách đêm trường tiến vào Nam.

Dưới ánh pháo sáng chập chờn của địch, chiếc áo vương đầy bụi trường sơn và nụ cười rạng rỡ của chị trông kiêu hãnh như một đóa hoa lửa nở rộ giữa cõi chết. Chị bảo với đàn em: "Bom đạn có thể làm rung chuyển đất trời, chứ làm sao dập được tiếng cười của tụi mình!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn