Tiếng Cười Trên Trận Địa Cầu Hàm Rồng
Tiếng Cười Trên Trận Địa Cầu Hàm Rồng
Nhân chứng kể: Lê Văn Thi (Cựu pháo thủ pháo 57mm, Hàm Rồng, Thanh Hóa)
"Cầu Hàm Rồng những năm 1965 là cái gai trong mắt không quân Mỹ. Chúng điên cuồng huy động hàng trăm lượt máy bay phản lực hiện đại nhất hòng đánh sập bằng được cây cầu huyết mạch này. Trận địa pháo cao xạ 57mm của chúng tôi đặt ngay bên bờ sông Mã, trực diện đối đầu với những thần sấm, con ma của giặc. Giữa cái không gian đặc quánh tiếng gầm rú của động cơ phản lực và tiếng nổ đanh thép của pháo phòng không, thứ vũ khí tinh thần lợi hại nhất của tụi tôi chính là tiếng cười.
Chúng tôi là những chàng trai mười tám, đôi mươi, tính tình tếu táo, hay nghịch ngợm. Sau mỗi loạt đạn khốc liệt đánh trả máy bay địch, dù mặt mũi lem luốc khói súng, quần áo rách bươm vì mảnh đạn, anh em lại nhìn nhau cười ha hả. Thằng chính trị viên tiểu đội có biệt tài giả giọng các vùng miền, nó đứng lên bệ pháo, dõng dạc thông báo bằng giọng Nghệ An: 'Báo cáo các đồng chí, hôm nay tụi mình lại vừa 'mời' mấy chú phi công Mỹ ăn trầu không vôi nha!'. Cả trận địa cười rộ lên, xua tan đi sự căng thẳng nghẹt thở.
Tiếng cười của người lính pháo thủ Hàm Rồng năm ấy vang vọng cả dòng sông Mã, hòa vào tiếng hò kéo lưới của bà con ngư dân địa phương. Nó là lời khẳng định đanh thép rằng bom đạn bạo tàn của kẻ thù không thể khuất phục nổi tinh thần lạc quan, yêu đời của thế hệ trẻ Việt Nam. Chúng tôi cười vì chúng tôi tự tin vào chính nghĩa, tự tin vào ngày chiến thắng vẹn tròn của dân tộc."


