Bài viết

Tiếng cười trên tuyến lửa Trường Sơn- NDC

Phạm Tiến Duật từng trực tiếp sống và chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn – nơi được xem là “tọa độ lửa” của chiến tranh. Ông vừa là chiến sĩ, vừa là nhà thơ ghi lại những năm tháng ấy.

Hà Tĩnh10/04/2026Nguyễn Thị Ngọc Hoài (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi- xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Tiến Duật từng trực tiếp sống và chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn – nơi được xem là “tọa độ lửa” của chiến tranh. Ông vừa là chiến sĩ, vừa là nhà thơ ghi lại những năm tháng ấy.

Ông kể lại rằng, cuộc sống trên đường Trường Sơn vô cùng gian khổ:
bom rơi liên tục, xe bị đánh phá, bụi đỏ phủ kín người. Nhưng điều đặc biệt là giữa hoàn cảnh ấy, những người lính vẫn giữ được tinh thần rất lạc quan.

Trong một lần hành quân, xe của đơn vị bị vỡ kính do bom nổ gần. Thế nhưng thay vì sợ hãi, các chiến sĩ lại đùa vui:

“Không có kính thì càng dễ nhìn đường!”

Chính từ thực tế đó, ông đã viết nên bài thơ nổi tiếng Bài thơ về tiểu đội xe không kính. Những câu thơ giản dị nhưng rất thật:

“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi…”

Ông kể rằng, điều giúp họ vượt qua tất cả không phải là thiếu sợ hãi, mà là tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn