TIẾNG CƯỜI TRONG ĐỊA ĐẠO CỦ CHI
Bác Ba kể, những ngày bom rải thảm dữ dội nhất, cả đội phải rút sâu vào lòng đất Củ Chi.
Bác Ba kể, những ngày bom rải thảm dữ dội nhất, cả đội phải rút sâu vào lòng đất Củ Chi. Ngột ngạt, thiếu oxy đến mức đèn cầy không thắp nổi, cơm vắt trộn lẫn đất cát. Vậy mà trong bóng tối om ấy, mấy cô du kích vẫn khúc khích đố vui, kể chuyện tiếu lâm. Bác hỏi: “Sắp chết đến nơi, sao tụi bay vui thế?”. Một cô cười đáp: “Phải cười chứ chú, tiếng cười làm tụi giặc trên mặt đất sợ hãi, còn tụi cháu thì quên đi cái đói, cái chết đang cận kề”. Giữa làn ranh sinh tử, tinh thần lạc quan chính là vũ khí sắc bén nhất giúp họ vượt qua những tầng đất nghẹt thở để chiến thắng.



