Tiếng cười trong gian khó
Bác Trần Văn Lộc ở Hồng Bàng vẫn nhớ những tiếng cười hiếm hoi giữa chiến tranh. Bác bảo, có những lúc khó khăn nhất, người lính lại cười nhiều nhất.
Bác Trần Văn Lộc ở Hồng Bàng vẫn nhớ những tiếng cười hiếm hoi giữa chiến tranh. Bác bảo, có những lúc khó khăn nhất, người lính lại cười nhiều nhất.
Một lần, trong lúc hành quân, trời mưa lớn, đường trơn trượt, ai cũng lấm lem bùn đất. Một đồng đội của bác trượt chân ngã, cả người lấm đầy bùn, nhìn không khác gì “bức tượng đất”.
Thay vì buồn bã, mọi người lại bật cười. Người bị ngã cũng cười theo, vừa đứng dậy vừa nói đùa.
“Lúc đó, cười để quên mệt, quên sợ,” bác kể.
Tiếng cười lan ra, khiến không khí bớt căng thẳng. Dù biết phía trước còn nhiều nguy hiểm, nhưng khoảnh khắc ấy, ai cũng thấy nhẹ lòng.
Sau này, khi nhớ lại, bác Lộc nói: “Chiến tranh không lấy đi được tiếng cười của người lính.”
Với bác, đó là điều quý giá – một tinh thần lạc quan giúp con người vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt nhất.



