TIẾNG CƯỜI TRONG HẦM CHẬT
TIẾNG CƯỜI TRONG HẦM CHẬT
Căn hầm trú quân nhỏ đến mức mọi người phải nằm sát cạnh nhau mới đủ chỗ.
Mỗi lần trở mình, cả tiểu đội lại va vào nhau rồi bật cười khe khẽ.
Anh Hậu là người hay kể chuyện nhất đơn vị.
Những đêm mưa rừng lạnh buốt, anh thường kể chuyện quê nhà để mọi người quên đi mệt mỏi.
Có hôm anh kể chuyện hồi nhỏ đi bắt cá trượt chân rơi xuống ao khiến cả hầm cười nghiêng ngả.
Tiếng cười vang lên rất nhỏ nhưng đủ làm không khí ấm hơn giữa chiến tranh khốc liệt.
Ngoài xa, tiếng pháo vẫn vọng về từng hồi nặng nề giữa núi rừng tối om.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích khi đang hành quân qua khu đồi thấp.
Anh Hậu quay lại cõng một thương binh vượt qua màn khói lửa mịt mù.
Nhiều năm sau, tiếng cười trong căn hầm chật vẫn còn vang mãi trong ký ức thời hoa lửa.


