Tiếng Cười Trong Hầm Chữ A
Tiếng Cười Trong Hầm Chữ A
Nhân chứng kể: Phạm Minh Đức (Cựu chiến binh Sư đoàn 304)
"Người ta thường nghĩ về chiến trường với sự khốc liệt, đau thương và những khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng thực tế, nếu không có những tiếng cười tếu táo, lính chúng tôi có lẽ đã phát điên trước áp lực kinh hoàng của bom đạn. Trong những ngày dài chiến đấu nghẹt thở tại thung lũng Khe Sanh năm 1968, căn hầm chữ A chật hẹp, đầy mùi bùn đất và mồ hôi hôi hám chính là nơi chứng kiến những tràng cười sảng khoái nhất của tuổi trẻ chúng tôi.
Tiểu đội tôi có thằng Toàn 'móm', quê ở Nam Định, nổi tiếng là cây hài của cả trung đoàn. Một buổi chiều, sau khi vừa trải qua một trận pháo kích dữ dội của địch kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, căn hầm của chúng tôi bị sập một góc, đất cát đổ tràn cả vào quần áo, mặt mũi ai nấy đen nhẻm như vừa chui ra từ lò than. Giữa bầu không khí im lặng, căng thẳng đến ngột ngạt, Toàn 'móm' đột ngột đứng phắt dậy, lấy chiếc vung nồi nấu cơm đội lên đầu làm mũ, tay cầm chiếc thìa nhôm giả làm micro, bắt chước giọng điệu của một phát thanh viên phương Tây ca ngợi chiến công 'vĩ đại' của tiểu đội.
Nó nói bằng thứ tiếng Anh bồi tự chế pha lẫn tiếng địa phương Nam Định khiến cả hầm bò lăn ra cười. Những nụ cười làm lộ ra những hàm răng trắng bóng trên khuôn mặt lem luốc nhọ nồi. Tiếng cười ấy làm tan biến đi nỗi sợ hãi cái chết đang rình rập ngay cửa hầm, xua đi cái mệt mỏi rã rời của xương cốt. Ở chiến trường, tiếng cười của lính chính là một thứ vũ khí tự vệ tinh thần vô giá, giúp chúng tôi vượt qua những giới hạn tận cùng của sự chịu đựng để tiếp tục cầm chắc tay súng cho trận đánh tiếp theo."


