Bài viết

Tiếng Cười Trong Hang Đá Tám Cô

Lào Cai10/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Cười Trong Hang Đá Tám Cô

Nhân chứng kể: Trần Văn Bản (Cựu công binh Đường 20 Quyết Thắng)

"Mỗi lần nghe ai nhắc đến Đường 20 Quyết Thắng, lòng tôi lại nhói lên một nỗi đau tựa như vết thương cũ gặp ngày trở trời. Cung đường độc đạo vượt Trường Sơn ấy những năm 1971 - 1972 là mục tiêu hủy diệt của không quân Mỹ. Đơn vị công binh chúng tôi và tiểu đội nữ TNXP quê Hoằng Hóa (Thanh Hóa) bám trụ ở km16, sống trong các hang đá vôi ven đường. Cuộc sống gian khổ, thiếu thốn đủ đường nhưng hang đá lúc nào cũng rộn rã tiếng cười của tuổi mười tám.

Các cô gái TNXP ngày ấy điệu đà lắm, dù áo quần sờn rách, tóc khét mùi lưu huỳnh nhưng vẫn thích hái những đóa hoa chuối rừng đỏ rực về cắm trong vỏ quả đạn pháo để trang trí hang. Đêm đêm, sau ca trực san lấp hố bom thông đường cho xe chạy, chúng tôi lại tụ tập trước cửa hang, chia nhau từng mẩu lương khô bẻ nhỏ, đùa tếu vỗ tay cười giòn tan vang vọng vách đá. Tiếng cười trong trẻo ấy như làm lu mờ cả tiếng gầm rú của máy bay OV-10 rình rập trên bầu trời.

Thế rồi, cái ngày định mệnh mùng 14 tháng 11 năm 1972 ập đến. Một loạt bom B52 dội trúng nóc hang, một tảng đá khổng lồ nặng hàng vạn tấn đổ sập xuống, bịt kín cửa hang nơi tám em TNXP đang trú ẩn. Chúng tôi dùng tay, dùng xẻng cào bới suốt mấy ngày đêm trong vô vọng, chỉ nghe thấy những tiếng gọi mẹ, gọi đồng đội thoi thóp vách đá nghẹn ngào. Tiếng cười hồn nhiên của các em đã vĩnh viễn khép lại sau làn đá lạnh, hóa thành một huyền thoại bất tử về lòng dũng cảm nơi cổng trời Trường Sơn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn