Tiếng cười từ hầm phẫu thuật đất sâu
Mùa khô năm 1971, trạm quân y tiền phương của bác sĩ Lê nằm sâu dưới lòng đất bên hông một ngọn đồi rực lửa bom ở Đường 9 - Nam Lào. Căn hầm phẫu thuật dã chiến lúc nào cũng sực mùi ê-te, thuốc sát trùng và máu. Trên chiếc bàn mổ làm từ hai cánh cửa xe tải ghép lại, Thủy – cô y tá trẻ vừa tròn mười chín tuổi – đang phụ bác sĩ băng bó cho một chiến sĩ bị thương nặng.
Pháo địch bên kia biên giới dội sang nổ rầm rì làm đất cát từ trần hầm thỉnh thoảng lại rơi lả tả. Đèn mổ tự chế từ bình ắc-quy lập lòe chực tắt. Giữa không khí căng thẳng đến nghẹt thở ấy, người chiến sĩ đang nằm trên bàn mổ bỗng khẽ mở mắt, thều thào bằng giọng Quảng Nam đặc sệt: – "Chị y tá ơi... Cho hỏi cái này chút... Có đau lắm không để tôi còn... chuẩn bị tinh thần cười cái coi?"
Thủy khẽ lặng người, rồi nén giọt nước mắt, cô cúi xuống cười thật tươi: – "Anh lính dũng cảm thế này thì đau sao nổi. Nhìn em cười đây này, lát nữa xong việc em còn chia cho một mẩu lương khô Trung Quốc ngọt lịm nhé!"
Lời đùa nửa thật của Thủy cùng nụ cười rạng rỡ của cô như một liều thuốc giảm đau kỳ diệu. Trận mổ kéo dài hai tiếng đồng hồ thành công tốt đẹp. Giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết dưới lòng đất tối, tiếng cười hồn nhiên và tinh thần lạc quan của những người lính trẻ đã chiến thắng cả sự tàn khốc của bom đạn.



