Tiếng cười từ những "vần thơ ứng tác"
"Tiếng cười từ những vần thơ ứng tác" thường nhắc đến nghệ thuật làm thơ tức cảnh, ngẫu hứng với ngôn từ dí dỏm, châm biếm sâu cay. Những vần thơ này xuất hiện phổ biến trong văn học dân gian (như hát đối, vè, các trò chơi dân gian như Bài Chòi) và các tác phẩm văn học nổi tiếng.
Trong chiến hào, người lính Việt Nam không chỉ cầm súng mà còn mang theo cả chất lãng mạn và khiếu hài hước. Giữa muỗi rừng, thiếu thốn và tiếng pháo xa gần, họ thường ứng tác những câu thơ vui để trêu nhau và tự trấn an tinh thần. Những “vần thơ con cóc” mộc mạc, đôi khi chỉ vài câu ngắn, được truyền qua từng hầm, làm bật lên tiếng cười giữa gian khổ. Tiếng cười ấy trở thành một liều thuốc tinh thần, giúp họ vượt qua căng thẳng và giữ vững ý chí chiến đấu. Trong khói lửa chiến tranh, chính sự lạc quan ấy lại tạo nên sức mạnh bền bỉ rất riêng của người lính.

