Bài viết

Tiếng đài đêm muộn và nỗi lòng của Bác

Tác giả: Phạm Thị Phương Anh

18/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dành trọn cả cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, Bác Hồ không có một gia đình riêng theo nghĩa thông thường, nhưng tình yêu Bác dành cho trẻ thơ lại vô cùng bao la và sâu sắc. Những ngày đầu sau Cách mạng Tháng Tám, từ cửa sổ làm việc trên tầng cao của Bắc Bộ phủ, Bác thường lặng lẽ đứng nhìn qua khe rèm xuống khoảng sân phía dưới – nơi các em thiếu nhi trong bộ đồng phục quần xanh, áo trắng, mũ calo đang hăng hái duyệt đội ngũ. Bác đứng ngắm nhìn hồi lâu, ánh mắt đăm chiêu chứa đựng biết bao trăn trở về tương lai của thế hệ mầm non đất nước.

Đặc biệt, trong căn phòng làm việc tĩnh lặng của Bác tại Phủ Chủ tịch sau này, chiếc đài phát thanh luôn được bật nhỏ ngay cả trong những giờ làm việc đêm muộn. Mỗi khi đến giờ phát sóng chương trình tiếng hát thiếu nhi, Bác lại ra hiệu cho đồng chí thư ký dừng tay để cùng lắng nghe. Có lần, Bác đố người phục vụ đoán tuổi của cô bé đang hát trên đài, và câu đoán của Bác bao giờ cũng chính xác hơn vì Bác luôn nghe bằng tất cả sự tập trung và tình yêu thương sâu nặng.

Khi đồng chí bảo vệ e ngại tiếng đài làm ảnh hưởng đến sự tập trung của Bác và hỏi có nên tắt đi không, Bác trầm ngâm đáp: "Cứ để đấy chú ạ. Để nghe cho có tiếng người. Chú ở nhà, dù con khóc hay vợ dỗi thì đó cũng là hơi ấm gia đình...". Câu nói chân thành ấy đã hé mở một góc khuất riêng tư đầy cảm động trong tâm hồn Người: giữa trọng trách non sông khổng lồ, tiếng hát trẻ thơ chính là niềm an ủi, là "hơi ấm gia đình" giúp Người vơi đi những nhọc nhằn, cô đơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn