Bài viết

Tiếng Đài Radio Giữa Đêm

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Tiếng Đài Radio Giữa Đêm

Năm 1970, trong một ngôi nhà nhỏ ở cuối xóm, có một chiếc radio cũ đặt trên kệ gỗ. Mỗi đêm, đúng giờ, ông Khang lại vặn nút, để tiếng sóng rè rè vang lên trước khi giọng đọc tin tức cất lên.

Không phải lúc nào cũng rõ.

Nhưng nhà ông chưa từng tắt radio vào buổi tối.

Bà con trong xóm quen với việc đó.

Cứ nghe tiếng rè là biết nhà ông Khang vẫn còn thức.

Thằng Dũng là người hay ngồi cạnh radio nhất.

Không phải để nghe tin, mà để nghe tiếng.

“Radio nói gì vậy ông?” nó hỏi.

Ông Khang đáp:
“Có khi là tin xa.”

Nó hỏi tiếp:
“Xa là ở đâu?”

Ông nhìn ra cửa sổ:
“Ở nơi mình chưa tới.”

Năm 1971, chiến tranh làm sóng radio lúc rõ lúc mất. Có đêm chỉ nghe tiếng rè dài, không còn giọng nói.

Nhưng ông Khang vẫn bật.

Một lần, thằng Dũng hỏi:

“Không nghe được nữa mà sao vẫn mở?”

Ông nói:
“Vì vẫn còn sóng.”

Nó không hiểu.

Nhưng vẫn ngồi nghe cùng ông.

Năm 1972, có những đêm tiếng radio vang lên rõ hơn, đọc tin về những nơi xa, những thay đổi, những trận đánh.

Ông Khang nghe rất lâu.

Không nói gì.

Chỉ siết nhẹ núm vặn.

Năm 1973, có lúc mất sóng nhiều ngày liền.

Radio chỉ còn tiếng rè.

Thằng Dũng hỏi:

“Nếu không có tiếng nữa thì sao ông?”

Ông Khang đáp:
“Thì vẫn nghe cái còn lại.”

Nó hỏi:
“Còn lại gì?”

Ông nói:
“Im lặng.”

Năm 1974, chiếc radio bị chập nhẹ, âm thanh yếu đi. Người ta bảo nên thay.

Ông không thay.

Ông nói:
“Nó vẫn bắt được sóng.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Một buổi tối, khi cả xóm yên bình hơn, ông Khang bật radio lên.

Lần này, tiếng không còn đứt đoạn nữa.

Giọng đọc tin vang rõ ràng.

Thằng Dũng, giờ đã lớn hơn, ngồi bên cạnh.

“Giờ nghe rõ hơn rồi ông,” nó nói.

Ông gật đầu.

Một lúc sau, nó hỏi:

“Hồi xưa không nghe rõ, sao ông vẫn nghe?”

Ông Khang nhìn chiếc radio:

“Vì có những thời điểm, người ta không cần nghe rõ… chỉ cần biết là mình vẫn đang kết nối với một nơi nào đó.”

Nó im lặng.

Tiếng radio tiếp tục phát.

Không còn rè nhiều như trước.

Nhưng ông Khang vẫn giữ tay trên núm vặn, như thói quen đã theo suốt những năm không chắc chắn.

Vì có những âm thanh không chỉ để nghe nội dung—

mà để giữ cho con người biết rằng, dù trong chiến tranh hay hòa bình, họ chưa từng hoàn toàn bị tách khỏi thế giới bên ngoài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn