Tiếng đàn bầu bên dòng Thạch Hãn
Tiếng đàn bầu bên dòng Thạch Hãn
Năm 1972, tại Thành cổ Quảng Trị, không gian chỉ có tiếng bom gầm và pháo dập. Thế nhưng, có một câu chuyện mà sau này anh em chiến sĩ sư đoàn 325 vẫn kể lại cho nhau nghe với niềm xúc động mãnh liệt. Giữa những ngày đỏ lửa nhất, trong một căn hầm chữ A đổ nát, chiến sĩ tên là Thái – vốn là sinh viên nhạc viện – đã tự chế một cây đàn bầu từ ống tre và dây phanh xe đạp.
Đêm đó, khi tiếng pháo tạm ngưng, Thái bắt đầu gảy. Tiếng đàn bầu réo rắt, len lỏi qua làn khói súng, vọng sang tận phía bên kia bờ sông Thạch Hãn. Kỳ lạ thay, khi tiếng đàn vang lên, phía quân đối phương cũng ngừng bắn. Một khoảnh khắc im lặng đến nghẹt thở. Tiếng đàn nói thay cho nỗi lòng người lính về quê hương, về người mẹ già chờ cửa. Sáng hôm sau, trận chiến lại tiếp diễn, Thái đã ngã xuống khi tay vẫn còn ôm chặt cây đàn tre ấy. Có lẽ, đó là bản nhạc hòa bình duy nhất được tấu lên giữa tâm bão của cuộc chiến.



