Tiếng đàn bầu bên vọng gác
Giữa những ngày chiến sự căng thẳng, một đồn bốt giặc mọc lên ngay đầu vàm Phú Phụng, chặn lối ra sông Cổ Chiên. Lính trong đồn hễ thấy bóng người là nã súng, khiến bà con không thể đi làm vườn, cuộc sống bế tắc.
Ông Tư, một nghệ nhân đàn bầu già trong xóm, quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo. Đêm đêm, ông mang cây đàn ra bờ rạch, nép mình dưới gốc dừa lão rồi gảy những bản nhạc quê hương da diết. Tiếng đàn bầu lúc trầm lúc bổng, len lỏi qua làn sương mù trên sông, bay thẳng vào trong đồn địch.
Giữa chốn tên bay đạn lạc, tiếng đàn như khơi gợi nỗi nhớ nhà, nhớ quê của những người lính phía bên kia. Những đêm sau đó, tiếng súng từ đồn thưa dần. Thậm chí, có những tên lính còn lén ra bìa rào để nghe ông đàn. Lợi dụng lúc địch lơ là vì mải nghe nhạc, các anh du kích Phú Phụng đã bí mật chuyển hàng tấn vũ khí và lương thực băng qua sông ngay dưới tầm mắt chúng.
Tiếng đàn của ông Tư không giết người, nhưng nó đã làm tê liệt ý chí kẻ thù và mở đường cho những chuyến hàng thắng lợi. Người ta gọi đó là "khúc nhạc giải phóng" vang vọng trên đất phù sa Phú Phụng.



