Bài viết

Tiếng Đàn Bầu Của Người Thương Binh Hỏng Mắt

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Đàn Bầu Của Người Thương Binh Hỏng Mắt

Nhân chứng kể: Nhạc sĩ, cựu chiến binh Đỗ Minh Tâm (An dưỡng đường thương binh 4)

"Trận đánh ở cao điểm E5 (Tây Nguyên) năm 1972 đã cướp đi đôi mắt của tôi vĩnh viễn và để lại trên cơ thể hàng chục mảnh đạn găm sâu. Khi tỉnh dậy ở trại an dưỡng, xung quanh tôi chỉ là một màn đêm tịch mịch, đặc quánh và tuyệt vọng. Ở tuổi hai mươi, việc đối diện với một tương lai mù lòa là điều quá tàn nhẫn. Tôi đã từng nghĩ đến việc tuyệt thực để giải thoát, cho đến khi anh chính trị viên mang đến cho tôi một cây đàn bầu tự chế từ ống tre và một sợi dây phanh xe đạp.

Anh bảo: 'Tâm ơi, cậu không nhìn thấy ánh sáng nữa, nhưng cậu có âm nhạc. Hãy dùng tiếng đàn làm đôi mắt cho mình và cho anh em ở đây'. Tôi mò mẫm từng phím tre, những ngón tay rướm máu vì sợi dây thép thô ráp cọ xát. Nhưng rồi, những âm thanh đầu tiên vang lên, trầm bổng, thiết tha như tiếng lòng của một người lính đi qua giông bão. Tôi bắt đầu gảy những điệu dân ca quan họ quê hương, bài ca về bến đò, về mẹ, về người con gái hẹn ước nơi quê nhà.

Mỗi tối, góc sân trại an dưỡng lại chật kín những người thương binh. Người mất chân, người mất tay, người mang vết sẹo chằng chịt trên mặt, tất cả ngồi im lặng trong bóng tối, lắng nghe tiếng đàn bầu của tôi. Có những tiếng thở dài, có những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má của những người đàn ông thép. Tiếng đàn bầu một dây ấy đã kéo tôi ra khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng, và nó cũng là liều thuốc giảm đau linh nghiệm nhất xoa dịu nỗi đau thể xác lẫn tinh thần cho những người đồng đội của tôi sau ngày bước ra khỏi khói lửa chiến tranh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn