TIẾNG ĐÀN BẦU DƯỚI CHÂN NÚI ĐÁ NÀ SẢN
TIẾNG ĐÀN BẦU DƯỚI CHÂN NÚI ĐÁ NÀ SẢN
Nhân chứng kể lại: Bác Bùi Đình Đương (Cựu chiến sĩ văn công xung kích Quân khu Tây Bắc)
"Năm 1966, giữa những ngày máy bay Mỹ điên cuồng đánh phá các tuyến giao thông huyết mạch vùng cao, đoàn văn công xung kích chúng tôi vác ba lô, đi bộ dọc theo các bản làng để biểu diễn phục vụ bộ đội và đồng bào dân tộc. Sân khấu của chúng tôi đôi khi chỉ là một khoảng đất bằng dưới chân núi đá Nà Sản, khán giả ngồi bệt trên những hòn đá tảng rêu phong.
Nhạc cụ của đoàn rất thô sơ, nhưng độc đáo nhất là cây đàn bầu được làm từ một ống tre già và nửa chiếc gáo dừa khô do anh Lâm pháo thủ tự chế. Tiếng đàn bầu của Lâm có một sức hút kỳ lạ, âm thanh trầm bổng, thiết tha đi sâu vào lòng người giữa núi rừng đại ngàn.
Tôi nhớ mãi đêm biểu diễn cho một tiểu đoàn tân binh trước giờ họ hành quân vào Nam. Giữa lúc Lâm đang gảy khúc nhạc bài 'Người ơi người ở đừng về', tiếng còi báo động máy bay rú lên từ xa. Ánh đèn sân khấu tắt phụt, tất cả khán giả lập tức tản ra nép vào các hốc đá để ẩn nấp. Bom nổ rung chuyển vách núi đá bên cạnh, bụi đất rơi rào rào.
Nhưng Lâm không ngừng gảy đàn. Giữa không gian bóng tối khói bom, tiếng đàn bầu độc huyền vẫn cất lên réo rắt, kiên cường như một lời thề sắt son của hậu phương gửi theo chân người lính ra trận. Tiếng đàn bầu đêm ấy đã tiếp thêm ý chí, lòng dũng cảm cho hàng trăm người lính trẻ, giúp họ bước qua muôn ngàn dặm trường thời hoa lửa không một chút sờn lòng."



