Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiếng Đàn Bầu Giữa Lũng Giang

Bắc Ninh01/12/2025Nguyễn Hữu Cương (Chi Đoàn thôn Lũng Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Đàn Bầu Giữa Lũng Giang

Thôn Lũng Giang có một người thương binh đặc biệt, đó là ông Nguyễn Danh Dân. Trở về sau chiến dịch Mậu Thân, ông mang theo vết thương ở cánh tay trái, khiến ông mất đi sức mạnh và sự linh hoạt của một bên cơ thể. Dù vậy, ông lại trở thành người nghệ sĩ thầm lặng của làng.

Niềm đam mê lớn nhất của ông Dân là cây đàn bầu. Thời trai trẻ, ông đã từng là tay đàn cừ khôi. Sau khi bị thương, việc ôm đàn và gảy phím trở nên vô cùng khó khăn. Cánh tay trái yếu ớt không thể giữ vững đàn, và những ngón tay phải bị thương cũng khó lòng lướt trên dây.

Tuy nhiên, ông không từ bỏ. Ông chế tạo một giá đỡ đặc biệt để cố định cây đàn, và luyện tập miệt mài với những ngón tay còn lại. Tiếng đàn bầu của ông Dân lúc trầm lúc bổng, mang âm hưởng của đồng quê, xen lẫn những nỗi niềm chiến trận.

Hàng xóm thường thấy ông ngồi dưới gốc đa cổ thụ đầu làng, nơi ông hòa mình vào làn điệu dân ca. Tiếng đàn của ông không chỉ là âm nhạc, mà còn là lời tự sự, là cách ông kể về cuộc đời, về chiến tranh và hòa bình. Mỗi nốt nhạc ngân lên như một lời an ủi, xoa dịu những nỗi đau thể xác và tinh thần.

Ông Dân tâm sự: "Vết thương có thể lấy đi sức khỏe, nhưng không thể lấy đi tiếng đàn trong trái tim tôi. Tiếng đàn bầu là hơi thở, là nguồn sống để tôi vượt qua mọi khó khăn."

Ông Nguyễn Danh Dân, với cây đàn bầu như người bạn tri kỷ, đã trở thành biểu tượng của sự hồi sinh và niềm lạc quan ở Lũng Giang. Tiếng đàn của ông không chỉ làm phong phú thêm đời sống văn hóa của thôn mà còn là minh chứng hùng hồn cho tinh thần bất khuất của người thương binh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Đàn Bầu Giữa Lũng Giang | Câu chuyện thời hoa lửa