Bài viết

Tiếng đàn bầu trên trận địa trực chiến

Hưng Yên27/12/2025Đinh Tiến Đạt (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu ạ, người ta nói "tiếng hát át tiếng bom", và chú chính là người mang cái tiếng hát ấy ra tận chiến hào. Vũ khí của chú không phải súng trường, mà là cây đàn bầu bằng tre đơn sơ, bọc trong một tấm nilon chống ẩm. Nghệ sĩ thời chiến không có sân khấu đèn màu rực rỡ; sân khấu của chú là nóc hầm pháo, là một bãi cỏ ven rừng sau giờ tập trận, nơi những gương mặt chiến sĩ còn bám đầy bụi đất và khói súng.

Chú nhớ mãi một đêm trăng khuyết ở đường dây 559. Cả đơn vị vừa trải qua một trận càn ác liệt, nỗi mất mát đồng đội khiến không khí trĩu nặng. Chú lấy đàn ra, khẽ khàng dạo bản "Ru con". Giữa cái tĩnh lặng đáng sợ của rừng già, tiếng đàn bầu cất lên thanh tao, trầm bổng, như dòng nước suối mát lành tưới vào tâm hồn khô hạn của những người lính trẻ. Chú nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên đôi má đen sạm của các anh. Họ khóc không phải vì sợ hãi, mà vì nhớ mẹ, nhớ quê hương, nhớ tà áo dài của người thương nơi phố huyện.

Tiếng đàn lúc ấy là sợi dây gắn kết họ với cuộc sống bình yên, nhắc nhở họ rằng họ chiến đấu là để bảo vệ những điều dịu dàng ấy. Có những người lính sáng hôm sau ra đi mãi mãi, nhưng đêm ấy, họ đã có một giấc ngủ yên lành nhờ tiếng đàn của chú. Làm nghệ sĩ trong lửa đạn, chú hiểu rằng văn hóa nghệ thuật không chỉ để giải trí, mà là sức mạnh tinh thần giúp con người giữ vững nhân cách và niềm tin trong hoàn cảnh nghiệt ngã nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng đàn bầu trên trận địa trực chiến | Câu chuyện thời hoa lửa