TIẾNG ĐÀN BẦU TRÊN VĨ TUYẾN 17
TIẾNG ĐÀN BẦU TRÊN VĨ TUYẾN 17
Bên bờ sông Bến Hải, vĩ tuyến 17 một thời là nỗi đau chia cắt hai miền Nam Bắc ruột thịt. Ở đồn công an giới tuyến hiền hòa, người chiến sĩ tên Nhân có một báu vật là chiếc đàn bầu tự chế bằng ống tre. Mỗi đêm, khi tiếng loa phóng thanh của hai bờ tạm nghỉ, anh lại ngồi dưới bóng dừa kéo lên những âm điệu thiết tha. Tiếng đàn bầu độc huyền đơn sơ nhưng sức lan tỏa của nó lại có thể xuyên qua màn đêm, bay qua dòng sông biên giới. Thanh âm lúc trầm lúc bổng, gợi nhớ hình ảnh cây đa, bến nước, bóng dáng người mẹ già mong con nơi quê nhà. Bên kia bờ sông, những người lính cộng hòa cũng lặng yên giấu mình trong lô cốt để lắng nghe tiếng lòng dân tộc. Tiếng đàn như một sợi dây vô hình thắt chặt tình máu mủ, thức tỉnh lương tri của những người con cùng chung dòng máu. Nhiều lần giặc điên cuồng nã pháo sang để dập tắt tiếng đàn, nhưng bom đạn không thể khuất phục được lòng người. Anh Nhân vẫn kiên trì ôm đàn dưới hầm, tiếng tơ lòng vẫn vút lên kiêu hãnh giữa đất trời rực lửa chiến tranh. Một đêm mưa bão, anh đã anh dũng hy sinh khi đang cứu một em nhỏ chạy loạn qua cầu Hiền Lương lịch sử. Chiếc đàn bầu tre bị vỡ đôi, nhưng giai điệu hòa bình của nó đã hòa vào sóng nước sông Bến Hải ngàn năm. Nó mãi là biểu tượng cho khát vọng thống nhất non sông cháy bỏng của những người con thời hoa lửa kiên trung.



