Bài viết

Tiếng đàn bên dòng sông Thạch Hãn

Ninh Bình04/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, khúc sông Thạch Hãn chảy qua Thành Cổ Quảng Trị rực lửa bom đạn. Giữa những khoảng lặng hiếm hoi sau mỗi trận pháo kích bầy của địch, căn hầm chữ A của tiểu đội công binh công trình nằm áp sát mép nước sực mùi bùn non và khói khét.

Linh, một chiến sĩ trẻ quê gốc Hà Nội, lôi từ đáy ba lô ra cây đàn ghi-ta cũ. Thân gỗ đã bị nứt một đường dài do sức ép của bom tạ, phải cố định tạm bằng mấy vòng băng dính y tế màu trắng đục, nhưng sáu sợi dây đàn thì luôn được anh chăm chút, lau miết sáng bóng. Linh khẽ chạm tay vào phím, những nốt nhạc trong trẻo vút lên, len lỏi qua làn sương đêm đang buông trên mặt nước.

Nghe tiếng nhạc, Nam – người chiến sĩ vừa bơi từ bờ Bắc sang để tiếp tế đạn dược – khẽ tựa lưng vào vách đất, nhắm nghiền đôi mắt mỏi mệt. Rồi không ai bảo ai, mấy anh em trong hầm cùng hát theo, giọng họ rất nhỏ để giữ bí mật với trận địa địch bên kia sông, nhưng lại chứa đựng một sự thiết tha đến lạ kỳ. Họ hát về hàng cây cơm nguội vàng, về mái trường xưa, và cả nụ cười của người con gái hậu phương đang đợi ngày chiến thắng.

Tiếng đàn vang lên giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết như xóa nhòa mọi mệt mỏi, sưởi ấm những trái tim mười chín, đôi mươi. Đối với những người lính năm ấy, âm nhạc chính là thứ vũ khí tinh thần mạnh mẽ nhất để họ giữ vững niềm tin, tiếp tục kiên cường bám trụ trận địa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn