Bài viết

Tiếng đàn bên dòng Thạch Hãn

Hà Tĩnh06/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị, con sông Thạch Hãn oằn mình gánh chịu hàng vạn tấn bom đạn. Vĩnh, một chiến sĩ trẻ quê Hà Nội, vào trận với hành trang là khẩu súng AK và chiếc đàn guitar sứt sẹo được bọc kỹ trong tấm ni lông.

Giữa hai trận đánh khốc liệt, khi tiếng pháo tạm ngưng, Vĩnh ngồi tựa lưng vào vách chiến hào đổ nát, ôm đàn. Những ngón tay rớm máu của anh lướt trên dây, cất lên giai điệu bài hát về quê hương, về hàng sấu già và mái trường xưa. Tiếng đàn trầm bổng vút lên, len lỏi qua làn khói súng khét lẹt, truyền đi khắp các hầm hào.

Đồng đội im lặng lắng nghe, những khuôn mặt sạm đen vì thuốc súng chợt giãn ra, ánh mắt ngời lên nỗi nhớ nhà và niềm tin mãnh liệt. Phía bên kia sông, lính đối phương cũng im lặng, tiếng súng từ xa như ngừng hẳn trong vài phút ngắn ngủi.

Chiều hôm ấy, trận chiến tiếp tục. Vĩnh ngã xuống khi tay vẫn giữ chặt báng súng hướng về phía địch. Chiếc đàn guitar bị mảnh bom găm nát, nhưng giai điệu đêm ấy đã găm sâu vào lòng những người ở lại. Họ tiếp tục chiến đấu, mang theo cả ước mơ thanh bình của người chiến sĩ ôm đàn năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn