Bài viết

Tiếng đàn bên triền đá xám

Câu chuyện khắc họa tình đồng đội thiêng liêng và sức mạnh của nghệ thuật nơi chiến trường khốc liệt. Giữa lằn ranh sinh tử, tiếng đàn măng-đô-lin của người chiến sĩ trẻ đã trở thành nguồn sáng diệu kỳ, tiếp thêm ý chí kiên cường cho những người đồng đội vượt qua mưa bom bão đạn.

Đồng Tháp03/07/2026Tăng Thị Thanh Trúc (Trường Mầm non Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1972, tại chiến trường miền Đông rực lửa, Đại đội 3 của chúng tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm chiến lược. Đơn vị đa phần là những chàng trai mười tám, đôi mươi rời ghế nhà trường để lên đường nhập ngũ. Gian khổ, thiếu thốn đủ đường, nhưng chưa bao giờ nụ cười tắt trên môi những người lính trẻ.

Trong tiểu đội có cậu giao liên tên Nguyễn Văn Minh, quê tận Đồng Tháp. Minh không chỉ gan dạ, mưu trí mà còn mang theo một cây đàn măng-đô-lin cũ kỹ, được gói bọc cẩn thận qua từng chặng hành quân. Cậu thường bảo: "Đàn còn vang, là trái tim người lính còn đập, ngày mai ta lại hát vang khúc khải hoàn".Một chiều tháng tư, sau đợt càn quét dữ dội của địch, căn hầm chữ A của chúng tôi bị sập một góc. Đất đá vùi lấp lối đi, bốn bề tĩnh lặng đến rợn người, mùi thuốc súng khét lẹt. Không khí trong hầm bắt đầu ngột ngạt, căng thẳng đè nặng lên những đôi vai. Ai nấy đều thấm mệt sau nhiều giờ liền chiến đấu và đào bới cứu thương binh.Đúng lúc ấy, Minh cẩn thận phủi lớp bụi bám trên cây đàn măng-đô-lin, đặt lên đùi và bắt đầu gảy những nốt nhạc đầu tiên. Tiếng đàn cất lên ban đầu còn nghẹn ngào, rồi dần ngân vang, ấm áp như dòng sông quê mẹ hiền hòa. Cậu hát bài "Đường chúng ta đi". Giai điệu trầm hùng nhưng tươi sáng len lỏi vào từng góc hầm tăm tối, xua đi cái lạnh lẽo của đạn bom.Anh em trong hầm như bừng tỉnh, ánh mắt ai nấy đều sáng lên. Chúng tôi, dẫu có người còn đang băng bó vết thương đỏ máu, cũng đồng thanh hát theo. Tiếng hát hòa cùng tiếng đàn vang vọng cả một góc rừng. Trong khoảnh khắc ấy, đạn bom, cái chết và sự sợ hãi dường như tan biến. Chỉ còn lại tình yêu Tổ quốc, tình đồng đội thiêng liêng và ngọn lửa tuổi xuân đang rực cháy.Chính âm nhạc và tình yêu thương ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi kiên cường bám trụ, giữ vững trận địa cho đến khi trời sáng và quân tiếp viện đến nơi.Chiến tranh đã lùi xa, đất nước thống nhất, hòa bình lập lại. Trong những buổi họp mặt cựu chiến binh, ông Hùng và những người đồng đội năm xưa vẫn thường nhắc lại câu chuyện về cậu giao liên Minh cùng cây đàn măng-đô-lin. Đối với họ, đó không chỉ là kỷ niệm, mà còn là minh chứng cho một thế hệ trẻ dám sống, dám hy sinh, mang trong mình trái tim rực lửa và tâm hồn lãng mạn, kiên trung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn