Khác

TIẾNG ĐÀN BÚNG TRÊN VÁCH GỖ VÀ KÝ ỨC VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN TRẦN VĂN ƠN

TIẾNG ĐÀN BÚNG TRÊN VÁCH GỖ VÀ KÝ ỨC VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN TRẦN VĂN ƠN

Ninh Bình10/08/2026Xã Đồng Lê (Đoàn Xã Đồng Lê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG ĐÀN BÚNG TRÊN VÁCH GỖ VÀ KÝ ỨC VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN TRẦN VĂN ƠN

Lịch sử của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước không chỉ được viết bằng tiếng gầm rú của bom đạn hay những chiến dịch tổng tiến công rền vang trên mặt trận lớn. Nó còn được chắt chiu từ những khoảnh khắc lặng thầm đến nghẹn lòng trong các căn hầm bí mật chật hẹp, nơi ánh sáng mặt trời chỉ là một ước mơ xa xỉ. Bài viết này là một lát cắt cận cảnh, đượm chút hoài niệm da diết và xót xa về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Trần Văn Ơn – người chiến sĩ giao liên, trinh sát kiên trung đã khép lại tuổi đôi mươi của mình ngay giữa lòng đại ngàn miền Đông Nam Bộ khói lửa.

Trần Văn Ơn sinh năm 1948 tại một vùng quê nghèo rợp bóng dừa nước thuộc huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Lớn lên trong cảnh đất nước chia cắt, chứng kiến cảnh gót giày xâm lăng cày xới từng tấc đất quê hương, từ khi mới là một thiếu niên mười lăm tuổi, Ơn đã sớm giác ngộ cách mạng. Không chọn con đường ngồi yên chờ đợi, anh xung phong làm giao liên nhí, mang thư tín, tài liệu mật luồn lách qua các đồn bốt giặc dày đặc quanh vùng bưng biền. Đến năm mười tám tuổi, với sự gan góc, mưu trí và đôi chân dẻo dai như con nai rừng, anh chính thức gia nhập lực lượng trinh sát đặc nhiệm thuộc Quân khu 7.

Nhiệm vụ của một chiến sĩ trinh sát bám trụ vùng kẹp vô cùng hiểm nguy và đơn độc. Trần Văn Ơn thường xuyên phải đột nhập vào sát các căn cứ quân sự của địch để nắm quy luật tuần tra, đếm từng tốp xe tăng, ghi nhận tọa độ pháo binh rồi truyền tin về căn cứ. Có những đêm, để tránh sự truy lùng ráo riết của các toán biệt kích và máy bay thám thính OV-10, anh phải ngâm mình dưới dòng nước ngập ngang ngực suốt nhiều giờ liền trong các rạch nước mặn, mắt dõi theo ánh pháo sáng lóa cả một góc trời. Dù đối mặt với cái chết kề cận mỗi phút giây, chàng trai trẻ quê Tây Ninh vẫn giữ trọn sự lạc quan, điềm tĩnh đến kỳ lạ. Trong chiếc ba lô sờn rách của anh lúc nào cũng có một đoạn tre nhỏ được đục khoẽ làm ống sáo và một mẩu gỗ nhẵn nhụi để anh khắc hình quê hương trong những đêm dài thức trắng gác hầm.

Mùa khô năm 1969, chiến trường miền Đông bước vào giai đoạn khốc liệt nhất khi địch mở các cuộc càn quét quy mô lớn nhằm tiêu diệt các cơ quan đầu não của ta. Đêm 18/10/1969, tại một căn hầm bí mật được ngụy trang khéo léo dưới gốc cây cổ thụ sâu trong khu rừng thuộc căn cứ Trảng Bàng, Trần Văn Ơn đang túc trực cùng hai đồng đội để hoàn thành tập bản đồ tọa độ mật chuẩn bị chuyển về sở chỉ huy tiền phương.

Không gian tĩnh lặng bỗng bị xé toạc bởi tiếng động cơ xe thiết giáp M.113 rầm rập tiến sát khu vực đóng quân, theo sau là một tiểu đoàn bộ binh địch lùng sục với chó nghiệp vụ. Chúng đã phát hiện ra dấu vết khả nghi quanh miệng hầm.

Ngay khi những tràng đại liên xối xả nã xuống và khói lựu đạn cay bắt đầu mịt mù trùm lên vòm hầm, Trần Văn Ơn hiểu rằng nếu tất cả cùng cố thoát ra bằng cửa chính, tài liệu mật trên bàn sẽ lọt vào tay giặc và toàn bộ đường dây liên lạc sẽ bị bứt đứt. Không một chút do dự, anh ra hiệu cho đồng đội nhanh chóng rút lui theo đường ngách phụ ngập bùn phía sau, còn mình anh ở lại giữ chốt. Ơn vớ lấy khẩu AK, chủ động nổ súng đánh lạc hướng để thu hút toàn bộ hỏa lực và sự chú ý của kẻ thù về phía mình, tạo thời gian tối đa cho đồng đội mang theo tài liệu thoát thân an toàn.

Trận chiến không cân sức diễn ra trong vài phút ngắn ngủi nhưng khốc liệt. Khi làn khói đạn pháo dần tan đi, Trần Văn Ơn đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 21 xuân xanh, trên tay vẫn siết chặt khẩu súng và cuốn sổ tay ghi chép dở dang. Khi đồng đội quay lại tìm kiếm vào đêm hôm sau, thi thể anh được che chở bởi chính vòm hầm sụp đổ do đạn phác.

Hòa bình lập lại, tên của Anh hùng Trần Văn Ơn được khắc trọn vẹn vào lịch sử hào hùng của lực lượng vũ trang miền Đông Nam Bộ. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ khí phách của anh mãi là bản tráng ca kiêu hãnh về sự hy sinh thầm lặng, là minh chứng cho sức mạnh bất tử của những người con đã hiến dâng cả thanh xuân để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn