Tiếng đàn cối xay
Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ có một cậu bé tên An. Gia đình An rất nghèo. Hằng ngày, An giúp mẹ xay ngô bằng chiếc cối đá cũ.
Một buổi sáng, khi An đang xay ngô, chiếc cối bỗng phát ra một âm thanh rất lạ. Tiếng quay đều đều nghe như tiếng đàn. An chăm chú lắng nghe và nhận ra trong âm thanh ấy có một giai điệu rất vui.
Từ hôm đó, mỗi khi xay ngô, An lại khe khẽ hát theo tiếng cối. Tiếng hát của An vang lên trong căn nhà nhỏ, làm mẹ em thấy vui hơn sau những ngày vất vả.
Một hôm, có một người nhạc sĩ đi ngang qua làng. Nghe tiếng hát và tiếng cối xay, ông dừng lại. Ông nói với An:
– Cháu hãy luôn giữ tình yêu với âm nhạc. Những âm thanh bình dị trong cuộc sống cũng có thể trở thành những giai điệu tuyệt đẹp.
An mỉm cười. Em hiểu rằng hạnh phúc không chỉ đến từ những điều lớn lao. Đôi khi, niềm vui có thể bắt đầu từ tiếng cối xay quen thuộc và tình yêu thương trong gia đình.
Từ đó, người dân trong làng gọi âm thanh ấy là Tiếng đàn cối xay. Nó trở thành một kỷ niệm đẹp, nhắc mọi người biết yêu quý lao động và trân trọng những điều bình dị quanh mình.


