Bài viết

TIẾNG ĐÀN ĐÁ GIỮA RỪNG GIÀ TÂY NGUYÊN

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG ĐÀN ĐÁ GIỮA RỪNG GIÀ TÂY NGUYÊN

Nhân chứng kể lại: Chị K'Hồng (Cựu nữ du kích người dân tộc Ba Na, Tây Nguyên)

"Người Ba Na mình yêu tự do như yêu dòng nước suối, yêu ngọn núi cao. Khi giặc Mỹ đến đốt làng, phá rẫy, dân làng mình đã theo bộ đội Cụ Hồ vào rừng lập chiến khu. Thanh niên trai tráng cầm giáo, cầm súng; phụ nữ làm mũi tên tre, gùi bắp nuôi quân. Giữa những chuỗi ngày gian khổ ấy, tiếng đàn đá của buôn làng chưa bao giờ ngừng vang.

Tôi nhớ mùa đông năm 1972, đơn vị bộ đội chủ lực miền Bắc hành quân qua làng mình chịu đói, chịu rét, nhiều anh em bị sốt rét ác tính rụng hết tóc, da vàng vọt như lá úa. Để làm dịu đi nỗi đau thể xác và tiếp thêm cái bụng kiên cường cho bộ đội, đêm đêm, già làng đã cho xếp những thanh đá thiêng bên bờ suối để gõ lên những khúc nhạc của núi rừng.

Tiếng đàn đá 'tắc... tùng... tắc...' vang vọng giữa đại ngàn rậm rạp, hòa cùng tiếng gió ngàn và tiếng nước chảy róc rách. Những âm thanh thanh thót, trầm hùng ấy kể về sự tích ngọn núi, về lòng chung thủy của người Tây Nguyên với cách mạng. Các anh bộ đội nằm trên võng tre, mắt nhắm nghiền nhưng miệng mỉm cười thanh thản. Có anh bảo: 'Nghe tiếng đàn của dân làng, cái sốt rét trong người nó cũng sợ mà chạy mất'.

Trận càn quét sau đó, giặc dùng trực thăng đổ quân bắn phá khu rừng. Bộ đội và du kích đã phối hợp đánh trả, giữ vững căn cứ. Tiếng đàn đá ngày ấy chính là thứ vũ khí tinh thần thiêng liêng, gắn kết dòng máu của người miền xuôi và người miền ngược hòa làm một, tạo nên sức mạnh dời non lấp bể xua tan bóng tối quân thù."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn