TIẾNG ĐÀN GHI-TA DƯỚI CHÂN CẦU HÀM RỒNG
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Phước (Cựu pháo thủ bảo vệ cầu Hàm Rồng)
Hàm Rồng (Thanh Hóa) những năm 1965-1972 là cái rốn của bom đạn. Không một nhành cây, không một tấc đất nào không bị xới tung. Giữa những giờ trực chiến căng thẳng trên mâm pháo, thứ duy nhất giúp chúng tôi không bị điên đầu vì tiếng gầm rú của máy bay phản lực chính là tiếng đàn ghi-ta của cậu lính tên Sơn.
Cây đàn của Sơn làm bằng gỗ hòm đạn, dây đàn là dây cáp thông tin của Mỹ nhặt được. Sơn đàn không hay, nhưng tiếng đàn trầm đục của cậu giữa màn đêm tĩnh lặng sau trận đánh có sức mạnh kỳ lạ. Một đêm trăng mờ, khi máy bay Mỹ vừa rút đi, Sơn ngồi trên bờ đất cao, ôm đàn hát bài "Quảng Bình quê ta ơi".
Bất chợt, một quả bom nổ chậm từ dưới lòng sông phát nổ, sức nén hất tung Sơn và cây đàn xuống vực sâu. Chúng tôi tìm thấy Sơn khi tay cậu vẫn ôm chặt thùng đàn đã vỡ vụn. Sơn không qua khỏi, nhưng trước khi nhắm mắt, cậu vẫn thều thào: "Anh em... cứ hát tiếp nhé...".
Tiếng đàn ghi-ta thời hoa lửa ấy từ đó không bao giờ dứt trên trận địa Hàm Rồng. Mỗi người trong khẩu đội đều tập đàn, tập hát, để tiếng nhạc luôn lấn át tiếng bom, minh chứng cho sức sống bất diệt của tâm hồn người lính giữa một vùng đất chết.


