Tiếng Đàn Ghi-ta Dưới Lòng Địa Đạo Khói Lửa
Phóng sự âm nhạc tài liệu làm nổi bật vũ khí đặc biệt của Việt Nam: sức mạnh của văn nghệ cách mạng. Những hồi ức của đồng đội kể về tiếng đàn của ông tỏa ra từ lòng đất câm lặng, át đi tiếng bom tọa độ của máy bay B-52.
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc, có một thứ vũ khí không làm bằng sắt thép nhưng có sức công phá trực diện vào trái tim con người: đó chính là âm nhạc của Nguyễn Đức Toàn. Người nghệ sĩ - chiến sĩ mang tâm hồn lịch lãm của đất Hà thành ấy đã vác súng và ôm đàn ghi-ta đi dọc khắp các chiến trường đỏ lửa, từ thung lũng Khe Sanh đến bờ sông Thạch Hãn (Quảng Trị). Dưới lòng những địa đạo chật hẹp, ngột ngạt sặc mùi thuốc súng và khói bom tọa độ B-52, ông ngồi dựa lưng vào vách đất cất lên những giai điệu trầm bổng. Chính từ những không gian ranh giới giữa sự sống và cái chết ấy, các tác phẩm bất hủ như “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” đã ra đời. Tiếng đàn ấm áp của ông vang lên dưới lòng đất sâu, vượt qua tiếng bom rền, sưởi ấm những đôi mắt mệt mỏi của các chiến sĩ và tiếp thêm cho họ một sức mạnh tinh thần vô song để bước tiếp vào trận đánh ngày mai.


