Tiếng đàn giữa bãi bom
Trong những ngày ác liệt ở tuyến lửa Vĩnh Linh, đơn vị văn nghệ xung kích có một chàng trai tên Long – mới hai mươi tuổi, giỏi đàn mandolin. Công việc của anh là biểu diễn động viên tinh thần bộ đội ở các trạm pháo cao xạ và hầm trực chiến. Có đêm pháo giội xuống liên tục, đất rung bần bật, Long vẫn ôm cây đàn chạy dọc chiến hào, vừa đàn vừa hô: “Địch bắn thì bắn, mình hát thì hát!” Âm thanh mong manh ấy, giữa tiếng bom nổ, lại trở thành điểm tựa tinh thần cho bao chiến sĩ trẻ. Một lần, Long bị
Trong những ngày ác liệt ở tuyến lửa Vĩnh Linh, đơn vị văn nghệ xung kích có một chàng trai tên Long – mới hai mươi tuổi, giỏi đàn mandolin. Công việc của anh là biểu diễn động viên tinh thần bộ đội ở các trạm pháo cao xạ và hầm trực chiến. Có đêm pháo giội xuống liên tục, đất rung bần bật, Long vẫn ôm cây đàn chạy dọc chiến hào, vừa đàn vừa hô: “Địch bắn thì bắn, mình hát thì hát!” Âm thanh mong manh ấy, giữa tiếng bom nổ, lại trở thành điểm tựa tinh thần cho bao chiến sĩ trẻ. Một lần, Long bị thương nhẹ khi mảnh bom sượt qua, nhưng tối đó anh vẫn lên biểu diễn, nói vui: “Bom không đánh vỡ đàn thì đàn phải hát tiếp cho anh em nghe.” Sau hòa bình, cây đàn cháy sém góc của Long được đơn vị giữ lại như kỷ vật. Và mỗi lần kể lại, đoàn viên hôm nay đều xúc động bởi một sự thật giản dị: Trong thời hoa lửa, có những người trẻ đã dùng âm nhạc để giữ vững niềm tin, để trái tim con người mạnh hơn cả tiếng bom đạn.


