Tiếng đàn giữa chiến trường Quảng Trị
Đây là câu chuyện có thật được kể lại từ ký ức của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thương. Trong những năm tháng ác liệt ở chiến trường Quảng Trị, giữa bom đạn và mất mát, tiếng đàn của một người đồng đội đã tiếp thêm nghị lực để những người lính vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
"Tôi vẫn nhớ như in những ngày chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Bom đạn dội xuống gần như suốt ngày đêm. Đất rung chuyển, cây cối ngã đổ, khói bụi phủ kín cả bầu trời. Chúng tôi sống trong hầm, hành quân trong đêm và luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.
Trong đơn vị có một đồng đội quê ở miền Trung mang theo một cây đàn ghi-ta cũ. Cây đàn đã sứt sẹo vì nhiều lần hành quân, nhưng mỗi khi có vài phút yên tĩnh sau trận đánh, anh lại lấy đàn ra gảy vài giai điệu quen thuộc.
Tiếng đàn vang lên giữa rừng già làm ai cũng lặng đi. Có người nhớ mẹ, nhớ vợ, nhớ người yêu; có người chỉ lặng lẽ nhìn về phía quê hương. Chúng tôi không nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng tiếng đàn đã xoa dịu phần nào nỗi nhớ nhà và tiếp thêm sức mạnh để bước tiếp.
Có một lần, sau một trận bom dữ dội, đơn vị bị tổn thất. Người đồng đội chơi đàn cũng bị thương. Trước khi được đưa về tuyến sau, anh vẫn cố ôm cây đàn và mỉm cười nói với chúng tôi:
'Các cậu phải sống để còn mang tiếng hát trở về quê hương.'
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng còn lại của cuộc chiến.
Đất nước thống nhất, tôi trở về trong niềm vui đoàn tụ, nhưng nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Mỗi lần nghe tiếng đàn hay những bài hát cách mạng, tôi lại nhớ đến khuôn mặt của họ, nhớ những đêm Trường Sơn, những ngày Quảng Trị rực lửa và nhớ lời hứa sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh của những người không trở về.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức ấy chưa bao giờ phai nhạt. Tôi luôn kể cho con cháu nghe để các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của những người đi trước."



